TIN TỨC
icon bar
  • Góc thư giãn
  • Tin vui vui văn nghệ: Tờ báo suýt tự khép trang

Tin vui vui văn nghệ: Tờ báo suýt tự khép trang

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-08-21 11:22:04
mail facebook google pos stwis
247 lượt xem


 

Tôi vừa định đưa lên Facebook bài thơ mới viết TỜ BÁO TỰ KHÉP TRANG – một lời tiếc nuối pha tự vấn trước thông tin Tạp chí Văn nghệ TP.HCM sắp ngừng xuất bản – thì nhận được tin vui từ Tổng Biên tập Bùi Anh Tấn: Sau buổi làm việc với Chủ tịch Liên hiệp các Hội VHNT TP.HCM, Tạp chí được xác nhận chỉ tạm dừng một số để củng cố, giải quyết khó khăn và sẽ xuất bản trở lại bình thường.

Vậy là trang báo vừa định khép đã kịp mở ra! Có lẽ chưa bao giờ tôi lại vui vì một bài thơ mới viết đã… không còn đúng hoàn toàn như lần này.

Xin đăng thông báo ấy cùng bài thơ như một TIN VUI VUI VĂN NGHỆ: vui cho những người làm báo, vui cho hơn 6.000 VNS thành phố và những bạn đọc vẫn mong một diễn đàn văn nghệ của siêu đô thị này tiếp tục hiện diện.

Bài thơ xin được giữ nguyên như dấu ghi lại một thoáng buồn, đồng thời cũng là lời tự vấn cần thiết để tờ báo sau khi trở lại sẽ gần hơn với đời sống, người viết và bạn đọc.

 

TỜ BÁO TỰ KHÉP TRANG
(Văn nghệ TPHCM tự vấn)

Tôi ra đời giữa mùa xuân thành phố
Trang đầu tiên cất tiếng gọi mai sau
Từ “Giải phóng”, văn chương chung nhịp thở
Gọi lòng người nhân ái đến bên nhau.

 

Nửa thế kỷ, tôi luôn dang rộng cửa
Đón bao người cầm bút góp tài năng
Từng trang viết mang vui buồn muôn thuở
Theo cuộc đời bền bỉ những mùa sang.

 

Có phải tôi đang lệch pha nhịp sống
Độc giả thân quen còn lại lưa thưa?
Giữa thành phố từng ngày chuyển động
Tôi đã vẹn tròn sứ mệnh hay chưa?

 

Rồi tháng Chín, thu vừa chạm ngõ
Tôi lặng người nghe báo phải dừng chân
Không bật khóc, chỉ nghe lòng trở gió
Bao trang thơ bỗng dang dở câu vần.

 

Tôi tự khép trang mình, không khép chữ
Mực từng trao còn chảy mãi không thôi
Chờ thành phố lại bừng lên ngọn lửa
Cho văn chương mãi thức giữa lòng người.

 

21/8/2026
Nguyên Hùng

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bọ Lập: Nhà văn chơi blog
Mình chơi blog từ năm 2007. Trước đó thì chẳng biết blog là cái gì. Vào mạng chủ yếu để check mail, xem qua loa vài tờ báo, thế thôi. Một hôm nghe đứa học trò chat với mình, nói, thầy không lập cái blog cho vui.
Xem thêm
Đỗ Chu, ông chủ trại văn | Bạn văn của Bọ Lập
Rút từ Bạn văn 2 của Nguyễn Quang Lập
Xem thêm
Trung Trung Đỉnh || Bạn văn của Bọ Lập
Ngườì nho nhỏ xâu xấu, quyền hành không có, tiền bạc không, tài cán cũng không sáng chói để người ta nể phục, thế mà hễ anh gặp ai là người đó muốn quen thân. Lạ!
Xem thêm
Nguyễn Quốc Trọng | Bạn văn của Nguyễn Quang Lập
Trong số các đạo diễn, Quốc Trọng là tay chăm đọc sách và ham chơi với đám nhà văn. Nói trắng ra ở nước ta các đạo diễn chăm đọc sách như Quốc Trọng đếm không hết 10 đầu ngón tay.
Xem thêm
Bảo Sinh | Bạn văn của Nguyễn Quang Lập
Cuối cùng tất cả chúng ta/ Đều lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân.
Xem thêm
Bạn văn: Ông Đề Cương
Nhân vật này, cũng như một số bạn văn khác, không được NGUYỄN QUANG LẬP gọi tên.
Xem thêm
Bạn văn 3: Có ai biết là ai?
Xưa anh với mình thân nhau cực kì. Cứ mỗi lần anh đến chơi nhà là cầm chắc được anh cho ăn phở, uống bia.
Xem thêm
Giày nào đi cũng vừa
Tôi được tặng quà. Quà tặng lại từ cô bạn học hồi còn học trung học. Quá bất ngờ. Bởi từ cha sanh mẹ đẻ tới giờ, ngoài quà của cha mẹ tặng, tôi luôn là kẻ phải tặng quà.
Xem thêm
Bạn văn nghệ: Chị MYZ
Chị đã hơn 40 tuổi vẫn xinh đẹp, đi đến chỗ nào rực rỡ chỗ đó, đám trai già như mình, ông nào ông nấy gãy lưỡi vì chi...
Xem thêm