Nhà văn & Góc nhìn
Videoclip "Hội Nhà văn TP.HCM nhiệm kỳ 2020–2025: Một chặng đường nhiều thử thách và thành tựu" phác họa bức tranh toàn cảnh về những dấu ấn nổi bật của nhiệm kỳ: từ hoạt động sáng tác, xuất bản, các cuộc thi, trại viết, hội thảo chuyên môn, Ngày Thơ Việt Nam, công tác văn học dịch, xây dựng Website Văn chương TP.HCM và Thư viện tác giả điện tử, đến những hoạt động nghĩa tình vì hội viên và cộng đồng.
Trong bối cảnh sắp xếp, quy hoạch hệ thống báo chí hiện nay, câu chuyện duy trì một diễn đàn báo chí chính thức của giới văn nghệ sĩ Thành phố Hồ Chí Minh đang thu hút sự quan tâm của nhiều người cầm bút. Bài viết của nhà văn Trần Thế Tuyển không chỉ là tiếng nói bảo vệ một cơ quan báo chí văn nghệ, mà còn là lời nhắc về vai trò của hạ tầng tinh thần trong sự phát triển bền vững của một đô thị văn hóa lớn.
Giữa mênh mông biển trời trên thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc, những Nhà giàn DK1 (Tiểu đoàn DK1, Vùng 2 Hải quân) vẫn ngày đêm hiên ngang đứng vững trước sóng gió biển Đông. Không chỉ là những cột mốc khẳng định chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc, nơi đây còn là mái nhà của những người lính biển đang lặng thầm canh giữ bình yên nơi đầu sóng.
Một cách đọc giàu thiện cảm, khi Lê Huy Hòa chọn tiếp cận Như Bình từ những lát cắt trong hành trình sáng tạo, từ văn chương, báo chí đến thơ và hội họa. Từ đó, một “cõi riêng biếc xanh” dần hiện ra, đủ để gợi mở thêm những suy ngẫm về một giọng điệu nữ đang lặng lẽ đi tìm chính mình. Cánh buồm thao thức trân trọng giới thiệu bài viết.
“Vũ trụ thơ” Nguyên Hùng, xét đến cùng, là một vũ trụ của sự hài hòa. Ở đó, con người không bị xé lẻ giữa lý trí và con tim; ở đó, nhà khoa học và thi sĩ cùng chung một nhịp đập. Đó không phải là sự dung hòa miễn cưỡng, mà là sự cộng sinh tự nhiên, như “sóng không từ biển” – một lẽ sống, một lẽ viết, một lẽ để làm người. Và có lẽ, đó chính là thông điệp sâu sắc nhất mà “cánh buồm thao thức” ấy muốn gửi lại cho dòng chảy văn học Việt Nam hôm nay và mai sau.
Trong khu vườn văn chương Việt Nam hậu chiến, nơi mỗi đóa hoa mang một hương sắc riêng, có một cây bút nữ lặng lẽ nhưng bền bỉ, thủy chung như chính tình yêu chị dành cho cuộc đời và cho thơ.
Thú thực, có những bài viết về mình khiến ta… hơi ngượng vì hơi quá ưu ái lời khen. Nhưng cũng có những bài khiến ta trân trọng, bởi sự thấu hiểu và chân tình của người viết. Bài sau đây của tác giả Lê Ngọc Tú là một trường hợp như thế.
Một đời thơ, một đời tình – chân dung Trần Chấn Uy hiện lên qua những nẻo ký ức, những câu thơ và những va đập đời sống. Một cách đọc giàu cảm xúc về một giọng thơ quen mà không cũ.
Cách đây không lâu, tôi có đọc bài viết “Có người lính binh nhất tên Hoài” đăng trên Tạp chí Văn nghệ Quân đội (báo điện tử). Tôi hồi hộp dõi theo mạch viết của Nhà báo, nhà thơ Mai Nam Thắng, phần vì bài viết có gợi nhắc về cái tên mà tôi từng quen là Hoài… Tác giả bài viết từng là phóng viên chuyên trang văn hóa, văn nghệ báo Quân đội nhân dân.
Nguyễn Đức Mậu thuộc về dòng chảy thứ hai – một người lính cầm bút, một nhà thơ khoác áo lính, mà hành trình sáng tác của ông là hành trình gắn liền với số phận dân tộc, với máu xương đồng đội và nỗi đau khắc khoải của hậu chiến.