- Thơ Nguyên Hùng
- Những đêm boong tàu
Những đêm boong tàu
Những đêm trên boong tàu Trường Sa 571, giữa gió mặn và sóng tối, ánh đèn vàng, tiếng hát, vài câu thơ ứng khẩu, một điệu dân ca quê nhà… đã khiến một khoảnh boong chênh vênh giữa biển trời bỗng hóa thành sân quê ấm áp.
Xin chia sẻ bài thơ “Những đêm boong tàu” cùng vài khuôn hình ký ức của một hải trình khó quên.
.jpg)
Ảnh: Phạm Tuấn.
Đêm xuống rồi
biển còn thao thức
Trường Sa 571 lắc lư trong gió
sóng đập mạn tàu gõ nhịp canh khuya
Trên boong
ánh đèn vàng bật sáng
gom chúng tôi gần lại giữa trùng khơi
một khoảnh nhỏ chênh vênh trên sóng nước
bỗng hóa thành sân quê giữa biển trời
Người lính hát một bài về đảo xa
chị thiện nguyện ca mấy câu quan họ
nhà báo thôi làm nghề ghi chép
văn nghệ sĩ quên vai khách qua đường
Có người bước lên sân khấu liêu xiêu
không phải men say
mà bởi sóng
tàu lắc quá
đi một bước mà thành mấy bước
cả boong cười
mà thương
Có cuộc thi văn nghệ giữa đêm khuya
giám khảo vui quá, quên mình là giám khảo
nhảy lên sân khấu làm thí sinh
giữa biển khơi đành… vừa đá bóng vừa thổi còi
Có người chưa thôi say sóng
vẫn gượng lên boong
ngồi nép một góc nghe câu dân ca xứ Nghệ
hay một điệu vọng cổ phương Nam
mà mắt xa xăm như chạm đất liền
Có đêm chúng tôi hóa diễn viên bất đắc dĩ
trong một đám cưới giữa đảo xa
Người làm cha đọc mấy câu thơ ứng khẩu
gửi chút tình vào sóng nước Trường Sa
Tàu chung chiêng làm giọng ông bị nhịu
Mà lời chúc trên boong ấm đến lạ lùng...
Biển rộng quá
nên người gần nhau hơn
Gió mạnh quá
nên tiếng cười nghe ấm
Khuya rồi
đèn boong còn thức
tàu vẫn đi, đảo còn xa
chỉ thấy giữa ngàn sóng tối
một khoảng quê nhà chòng chành
và lòng người đã neo chặt vào nhau.
27/5/2026
Nguyên Hùng
.jpg)
.jpg)
.jpg)
ab.jpg)
.jpg)
Ảnh: Nguyên Hùng.