TIN TỨC
icon bar

Nhớ mùa thu nước Nga & thư Moskva

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2021-11-06 19:35:00
mail facebook google pos stwis
5891 lượt xem

Nhớ mùa thu nước Nga
 

Giã biệt Moskva mùa xuân ấy

Tôi hẵng còn vương nợ nước Nga

Hai mươi năm chưa một lần trở lại

Thăm thầy giáo tôi nay đã rất già.

 

Ngày về nước tưởng ngày sang sẽ sớm

Đâu ngờ rằng dịp ấy vẫn vời xa

Hẳn có người từng mong tôi lắm lắm

Xin lỗi em nhiều nhé, Lenoska!

 

Sáu năm trời với bảy mùa hứng tuyết

Hứng buồn vui in dấu một thời

Quên sao được cảnh quây quần đón Tết

Nhớ quê nhà ai ngăn được lệ rơi?

 

Quên sao được mùa hè vang tiếng trẻ

Các con thơ theo mẹ đến xứ người

Moskva thênh thang con chê là quá bé

Lại lên đường tìm kiếm những xa xôi...

 

Sáng Thu xanh chợt cháy bùng nỗi nhớ

Chiều ngoại ô sóng bước giữa Thu vàng

Dẫu không hứa, tôi biết mình mang nợ

Hà Nội - Sài Gòn một chuyến đón người sang.
 

23/9/2015.

 

Thư Moskva
 

Ba tháng tròn không một mẩu thư em

Anh như thấy trong lòng mình có lửa

Nỗi nhớ mong không chỉ là mong nhớ

Chất chứa bao ngày hóa chuỗi lo âu.

 

Anh muốn biết giờ này em ra sao

Con bệnh dạ dày có còn hành em nữa?

Cuộc sống nhọc nhằn thiếu bàn tay đần đỡ

Em xanh gầy, anh thấy quá xót xa!

 

Việc nhà trường em vẫn ráng tham gia

Kỳ hội diễn đành dắt con đi hát?

Anh nóng lòng chờ thư em để biết

Bài hát nào em chọn dự thi?

 

Anh chẳng quan tâm giải nhất giải nhì

Chỉ muốn hiểu nỗi lòng em cố giấu

Nếu bài hát buồn, nghĩa là em sầu não

Anh phải làm gì xua tan nó trong em?

 

Quá nhớ các con nên thường gặp đêm đêm

Chúng vẫn thế mà sao thương nhiều lắm

Đồ chơi cũ còn quanh anh bụi bám

Nhớ một hè hai đứa đã giành nhau.

 

Căn phòng anh sớm tối vẫn ồn ào

Bầu bạn đến chỗ ngồi thường chẳng đủ

Nhưng bởi thiếu tiếng nói cười trẻ nhỏ

Nên nỗi niềm trống vắng cứ mênh mông…

 

Moskva, 1990.

Nguyên Hùng.

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Sáu năm và một câu hỏi: Đâu ngày hạnh phúc?
Hai bài thơ viết vào 20/3/2020 và 20/3/2026: Khi hạnh phúc trở thành một câu hỏi
Xem thêm
Hữu Mai không viết để làm nên huyền thoại
Nhà văn Hữu Mai (1926–2007) là một trong những gương mặt tiêu biểu của nền văn học cách mạng Việt Nam, người đã dành trọn đời mình để viết về chiến tranh và con người trong chiến tranh bằng một giọng điệu điềm đạm, chân thành.
Xem thêm
Tô Hoài – người kể chuyện bền bỉ của văn học Việt Nam
Tô Hoài là một trong những nhà văn không cần huyền thoại… bởi chính đời sống của ông đã là một huyền thoại lặng thầm.
Xem thêm
Bạn già - bạ giàn nào cũng leo
Chúng tôi – những người bạn già – không còn khả năng leo núi nữa… nhưng bạ giàn nào cũng leocool.
Xem thêm
Đường xưa áo trắng | Thơ Nguyên Hùng – Nhạc Minh Thu
Đường xưa có thể đã xa, nhưng hương cỏ và tà áo trắng dường như vẫn còn đâu đây…
Xem thêm
Khi các thi sĩ bước vào nghị trường
Trong loạt Ký họa thơ này, tôi thử phác vài nét chân dung những thi sĩ từng “ghé qua nghị trường”: vài nét ký họa thôi, nhưng hy vọng vẫn nhận ra bóng dáng những nhà thơ đã từng vừa làm thơ, vừa làm… ông nghị.
Xem thêm
Chân dung văn nhân – Khi thơ vô tình đi trước vinh danh
Chùm 10 ký họa thơ đăng Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số tháng 4-2026
Xem thêm
Giữa tên lửa và… thơ
Chùm 2 bài: 3 cụ xứ Gừng & Giữa tên lửa và… thơ
Xem thêm
Ta tuổi gì?
Chùm 2 bài: Ta tuổi gì? và Gặp lại mình
Xem thêm
Một năm lại đi qua vai áo - thơ viết cho ngày 15-2
Chỉ mong mỗi ngày còn viết được câu thơ/ Và đọng vài câu không tuổi.
Xem thêm
Chỉ là cùng nhau già đi - Chuyện nhà bà Cà Rốt
Chùm thơ “Chỉ là cùng nhau già đi” — xin gửi bạn đọc một câu chuyện rất nhỏ, nhưng có lẽ ai rồi cũng sẽ gặp trong đời.
Xem thêm
Câu thơ nhóm lửa tìm tri kỷ
Câu thơ nhóm lửa tìm tri kỷ/ Vó ngựa bước xuân bỗng sáng bừng!
Xem thêm
Năm nàng tiên nhỏ của tôi
Năm Đóa Hoa Nhà Ông Hùng
Xem thêm
Mười năm, hai đám cưới và một ông… thơ thẩn
Mười năm, hai đám cưới – vẫn một người làm thơ,đôi khi bị hiểu nhầm là chính khách hay thương gia.
Xem thêm
Năm khoảnh khắc đáng nhớ
Bắc - Việt dội bom, Nam Hàn choáng váng/ Một thế U23 Việt Nam chói sáng
Xem thêm
Những người đã đi qua nhưng chữ ở lại
Với chùm Ký họa thơ tháng 1 này, tôi chọn giới thiệu ba nhà văn được sinh trong tháng đầu năm và đều đã qua đời: Phùng Quán, Nguyễn Quang Sáng, Khuất Quang Thụy.
Xem thêm
Cuối năm Ất Tỵ nhìn lại bốn chân dung văn chương tuổi Tỵ
Bốn bức ký họa – bốn đời viết – gặp nhau ở điểm chung của tuổi Tỵ: đi qua chiến tranh không bằng tiếng hô, mà bằng sự lặng lẽ chịu đựng; bước vào hậu chiến không bằng hào quang, mà bằng những câu chữ chậm rãi, để thời gian tự trả lời giá trị.
Xem thêm
Dương Hướng viết từ tầng sâu tâm hồn hậu chiến
Xin chia sẻ bài ký họa thơ mà tôi vừa viết về Dương Hướng – người đào sâu hồn người thời hậu chiến, để thấy rằng: có những nỗi đau không cần gọi tên, nhưng ai đọc rồi cũng khó quên.
Xem thêm
Hà Nội bụi
Lang thang tìm gọi vần thơ mới/ Kẹt giữa đục mờ bụi lẫn sương.
Xem thêm
Thân phận tình yêu trong nỗi buồn chiến tranh
Truyện Bảo Ninh u hoài, đầy tâm trạng/ Để nét trầm ám khói nụ cười anh.
Xem thêm