TIN TỨC
icon bar

Tiếng cười và nỗi đau với lục bát 2 câu

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-09-27 08:33:42
mail facebook google pos stwis
1416 lượt xem

“Lục bát 2 câu” là những lát cắt ngắn gọn, trực diện: lúc châm biếm, khi trữ tình, có khi lại tếu táo đời thường. Chỉ hai nhịp ngắn với 14 chữ, nhưng mỗi cặp câu vẫn gắng chứa một nụ cười, một nỗi đau hay một triết lý. Nguyên Hùng đã viết rải rác thành nhiều chùm 10 câu, không chắc đã đạt được phần nào trong số các điểm được nêu ở trên hay chưa, nhưng tự nhủ sẽ viết bổ sung thêm để đủ in một tập thơ dạng này theo các chủ đề Thói đời & Chuyện quan trường, Chuyện thơ & Cơm áo, Tình yêu & Gia đình, Chiêm nghiệm, Những khoảnh khắc

Trước mắt, xin tạm gom lại một chỗ và mời bạn bè cùng đọc, cùng sẻ chia cảm nhận.
 


1.

Mấy ai sống được bằng thơ
Vì thơ chết dở thì vô số người.

 

Câu thơ vừa thả lên trời
Nhà thơ huếnh hoáng tõm rơi đầm lầy.

 

Gì cũng giỏi gì cũng hay
Khối ông hóa Thánh từ ngày về... hưu.

 

Phao tin dựng chuyện câu view
Mua danh bạc tóc, một chiều toi cơm.

 

Tướng ư? Đừng tưởng mình ngon
Công thần vô lối - mồ chôn anh hào.

 

Kẻ ưa lớn tiếng búa đao
Gặp gươm thì chạy, thấy dao vội vù.

 

Một thời dính ngải tự ru
Mộng tan chợt hiểu kẻ mù dắt ta.

 

Đã quen đục khoét, xa hoa
Nên người tử tế phải ba kiếp chờ!

 

Cả đời kiếm chữ tìm thơ
Không bằng vài phút ngủ mơ giữa đình.

 

90 phút đá hết mình
Đôi khi gặp thoáng kiêu binh phản thùng.

 


TPHCM, 9/2025 - Ảnh: Đậu Thanh Sơn.

 

2.

Có người chẳng hứa nửa lời

Âm thầm việc nghĩa vẹn mười chữ tin.

 

Có người hót ngọt hơn chim

Làm thua mèo mửa vẫn lên vù vù.

 

Có người trông ngỡ lù khù

Mà nhiều băng đảng oán thù nhức xương.

 

Có người cười nói dễ thương

Giấu đi bao nỗi đoạn trường xót xa.

 

Cóc chết còn để lại da

Có người nằm xuống chẳng ma nào nhìn.

 

Có người vừa mất đống tiền

Ôm về đống gạch xây đền quan tham.

 

Khối ông ngất ngưởng cấp hàm

Vì lem lấm đất xứng làm tội nhân.

 

Khối ông “vì nước vì dân”

Tay thò vườn trước tay lần sân sau.

 

Có ông tiến sĩ đầy sao

Đạo văn bịa sử, công lao vẽ vời!

 

Tranh gì nữa, ông tướng ơi

Lý Thông sao biết nói lời Thạch Sanh?

 

 

3.

Về chiều càng thích non tơ
Đêm dài khó ngủ càng mơ nồng nàn.

 

Vin Xuân mưa móc tuôn tràn
Để Thu chưa tới lá vàng đã rơi.

 

Bao ngày nhạt bóng lạnh hơi
Một lần gặp mặt rạng ngời bên nhau.

 

Sướng vui gom nhặt những đâu
Đến giờ tính sổ nghiêng đầu lảng đi.

 

Người gieo mộng, kẻ trồng si
Niềm tin mùa chín chờ gì chưa phơi?

 

Mưu tại nhân, thành tại trời

Có khi thành bại vì người ta yêu.

 

Đừng ham vi vút cánh diều

Đứt dây chẳng biết chúi theo xó nào?

 

Chớ mừng may mắn trèo cao

Càng cao não nhũn càng mau hóa bùn.

 

Mưu tính nhiều, tưởng mình khôn

Thuyết nhiều vì tưởng mình hơn người đời.

 

Hội hè thoải mái thì chơi

Gườm nhau vì cái chỗ ngồi nên chăng?

 

4.

Một câu – chờ cá dưới hồ
Một câu – nhử kẻ ngu ngơ trên đường.



Một câu dành tặng người thương
Một câu nhắn gửi mười phương ỡm ờ.



Vừa nghe thề thốt rằng chờ
Ngoái sang đã thấy kề bờ vai ai.



Đêm buồn thức đợi ban mai
Thơ thẩn ngày dài lại ước hoàng hôn.



Cả đời ru một tiếng chuông
Dại – khôn đến cửa thiên đường mới hay…

 

Huếnh lên “sông núi trên vai”
Mấy ai biết tới sông dài núi cao?

 

Những ai yêu nước ồn ào
Khác gì cờ phướn lao xao chật đường.

 

Miệng rao “uống nước nhớ nguồn”
Vét vơ công sản tay tuồn túi tham.

 

Chạy theo học vị học hàm
Đề tài học nhuyễn, học làm dở dang.

 

Muốn giàu, xây dựng nghĩa trang
Chết thành triệu phú, xếp hàng ra đây.

 

 

5.

Khi cần, tiệc đãi lu bù

Việc xong gặp lại ậm ừ ngó lơ.

 

Khen nhau dâng lũ tràn bờ

Chê nhau phạt đất san hồ lấp ao.

 

Đọc văn khen chữ bảnh bao

Nghe thơ… khen sáng hơn sao ban ngày.

 

Chẳng cần mượn cánh chim bay

Nhà thơ tự biết cưỡi mây lên trời.

 

Tâng cho sướng chết thì thôi

Muốn cho mau rớt đôn ngồi chỗ ngông.

 

Lòng người cũng tựa dòng sông

Khúc vơi mờ đục, xanh trong khúc đầy.

 

Có “nhà” vỗ ngực ta đây

Văn đàn bối rối: ông này viết chi?

 

Có người ôm giải nhất về

Chống tay, vợ hỏi liệu huề vốn không?

 

“Văn tinh hoa” cũng có ông

Tinh vi quen thói, lời ngông quen mồm.

 

Có cô đội nón Ba Đồn

Nhận quê Đức Thọ mà hồn... mất quê.

 

 

6.

Ngoan chi thứ gái già mồm

Giữa làng tru tréo tố chồng hiếp dâm

 

Sang gì cười nụ mà thâm

Bẻ măng mượn gió bổng trầm lời ru

 

Rần rần gõ phím a dua

Chỉ là một đám ruồi bu xí phần

 

Hay gì bài giảng “nghĩa nhân”

Diễn tuồng đánh bóng tài danh nhạt nhòa

 

Chữ “tâm thành” bỏng miệng khua

Mà lòng giá lạnh trước chùa khói hương.

 

Cuồng ngông cậy võ cao cường

Vồ gà hàng xóm, hóc xương... khặc khừ

 

Mỹ ngôn diễn thuyết hàng giờ

Cũng không rửa sạch vết nhơ để đời.

 

Cuộc cờ mình với mình thôi

Sợ dây phải hủi, ai chơi mà chờ!
 

 

7.

Việc thành, cười nói tranh công

Mộng tan, im ỉm như không mơ gì.

 

Người làm tốt mấy vẫn chê

Mình làm mèo mửa đem khoe rầm trời.

 

Thẳng ngay dâng hiến cả đời

Không bằng luồn lách mấy lời nhỏ to.

 

Việc chung cứ để trên lo

Việc riêng ta cứ làm thơ... kêu trời...

 

Láng giềng mõm chuột tai dơi

Lòng lang dạ sói thì chơi kiểu gì?!

 


TPHCM, Tết 2024.

 

8.

Em là Hương em là Hoa

Hương thơm hoa đẹp cần quà mà chi?

 

Yêu em anh hóa cây si

Em sai chạy việc, cây đi cách nào?

 

Nhà hàng độc hại, ồn ào

Nhà ta ấm cúng, cơm nào ngon hơn!

 

Em như là gái còn son

Sinh thêm vài đứa vẫn ngon cơ mà.

 

Em từ quả thị bước ra

Lớn nhỏ việc nhà đâu tới lượt anh?

 

 

9.

Đôi khi chợt ước vu vơ

Được làm nụ súng hé chờ giọt sương

 

Đôi khi ghen cả cánh chuồn

Nhởn nhơ tìm bạn không buồn không lo.

 

Đôi khi lỡ một chuyến đò

Cả đời vô vọng ngóng chờ qua sông

 

Đôi khi lỡ chạm gai hồng

Giật mình chợt nhớ mình trồng phong lan!

 

Đôi khi mấy mảnh vỏ tràm

Cũng thành sóng nước, miên man mây trời

 

Đôi khi mê mải nói cười

Vô tình cứa nỗi đau người ngồi bên.

 

Đôi khi sóng bỗng chán thuyền

Hóa thành mây lượn tìm duyên non ngàn.

 

Đôi khi vờ bị lạc đàn

Hạc nghiêng theo bóng vịt ngan cuối trời.

 

Đôi khi ngỡ chỉ à ơi

Đời cho kẻ ngố gặp người tâm giao.

 

 

10.

Cục này cấp phép Quốc ca

Rung đùi đắc chí tưởng là phát minh

 

Bộ kia… xét tuyển sinh viên

Mẹ anh hùng được ưu tiên? Rõ hề!

 

Quý bà ngực lép có nghe:

Ngành Y đòi cấm lái xe ra đường?

 

Dân giàu nước sẽ hùng cường

Thuế đòi theo cách vặt lông vịt gà?

 

Quan con nối nghiệp quan cha

Họ hàng lãnh đạo chỉ là ngẫu nhiên…

 

Thương ai luôn cảnh túng tiền

Đi xe nhà nước, đất – điền nhờ dân

 

Tội ông dùng miệng thử phân

Chết “huy hoàng” bởi tham ăn hóa tròn

 

Đường không hề tắc. Sài Gòn

Người xe nhúc nhích vẫn ngon kia mà.

 

Trái cây Trung Quốc về ta

Dù nhiễm chất độc vẫn là OK!

 

Nghe quan phán, chớ thấy kỳ

“Tinh hoa” từ đám phong bì tiết ra.

 

 

11.

Gom vào lại hóa phình ra

Trước thì một ghế, giờ ba chỗ ngồi

 

Ước gì về tuổi năm mươi

Để xin “tinh giảm” nhận mười lần lương

 

Ước chi một chỗ bên đường

Rình người lơ đãng, lên hương mấy hồi

 

Bất thường 1… bất thường 10

Hội hè là chuyện làng tôi... bình thường

 

Nhỡ đường lạc chốn văn chương

Không may gặp trộm thì đừng đuổi theo!

 

Đôi khi ghen tỵ với mèo

Hồn nhiên ăn ngủ, ai nghèo kệ ai

 

Quanh năm đêm ngắn ngày dài

Đôi khi tỉnh giấc tiếc hoài cơn mơ…

 


Hải Phòng, 5/2023.

 

12.

Khi buồn nguệch mấy câu thơ

Tự ru cũng đủ câu giờ qua đêm.

 

Khổ thì nhớ, sướng lại quên

Hờn con trách cháu

già thêm, ích gì.

 

Chân còn đi được hãy đi

Mốt mai “du lịch ti-vi”

chết thèm.

 

Mắt còn nhìn được, gắng xem

Mỗi trang sách mỗi cuốn phim là vàng.

 

Hoàn dân muốn được nhẹ nhàng

Dù to dù nhỏ quan tham thì đừng!

Bài viết liên quan

Xem thêm
Mưa trên đảo Sơn Ca
Với đất liền, đó chỉ là cơn mưa.Với Trường Sa, đó là niềm vui của cây lá, của công trình đang xây dựng và của những người đang ngày đêm làm xanh hòn đảo.
Xem thêm
Ô cửa lớp nhìn ra biển
Trong hải trình đến Trường Sa, những lớp học nhỏ trên các đảo Song Tử Tây và Sinh Tồn là những nơi để lại trong tôi nhiều cảm xúc đặc biệt. Ngoài ô cửa là biển, trong lớp là những ánh mắt trẻ thơ và người thầy lặng lẽ gieo yêu thương.
Xem thêm
Dấu chân Người trên đảo Sơn Ca
Tôi rời đảo khi chiều buông mặt sóngNgoái nhìn Người sừng sững chốn biên cươngTượng trầm lặng giữa bốn bề biển độngNgười đứng đây làm Tư lệnh chiến trường!
Xem thêm
Người giữ nhịp tim giữa biển
Giữa trùng khơi sóng đầy vơiCó người giữ nhịp cho đời-biển-xa.
Xem thêm
Cho tàu lại ra khơi
Họ không là người buông câu thả lướiKhông cùng ngư dân chống chọi bão giôngNhưng mỗi lần giúp một con tàu sống lạiLà giữ gìn một cột mốc giữa Biển Đông.
Xem thêm
Thành phố trong ước mơ của Người
Thành phố này lớn lên cùng ước mơ của Người/ Trong tiếng trẻ thơ đến trường mỗi sáng
Xem thêm
Từ Bến Nhà Rồng…
Hướng tới kỷ niệm 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Hồ Chí Minh (1976 - 2026), tôi đang viết một chùm thơ về thành phố thân yêu này, đồng thời thử nghiệm chuyển một số bài thành ca từ cho những ca khúc mới.
Xem thêm
Thành phố mang tên Người
Thơ Kỷ niệm 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Hồ Chí Minh (1976 - 2026)
Xem thêm
Khi dải Ngân Hà kéo xuống biển đêm
Khi tàu Trường Sa 571 chạy giữa biển đêm Trường Sa, có lúc tôi ngỡ dải ngân hà vừa kéo xuống mặt nước. Nhưng đó là ánh đèn câu của những con tàu ngư dân đang bám ngư trường giữa trùng khơi - mưu sinh, giữ nghề và lặng lẽ cùng lính đảo góp phần giữ biển.
Xem thêm
Tàu mẹ giữa ngư trường
Lớn lên từ một làng chài ven biển, tôi không xa lạ với những câu chuyện về nghề đi biển và mô hình “tàu mẹ – tàu con” ở các ngư trường xa.
Xem thêm
Nương vào nhau giữa Biển Đông
“Nương vào nhau giữa Biển Đông” chỉ là những ghi chép ban đầu bằng thơ, từ góc nhìn của một người con quê biển, như một lời tri ân nhỏ gửi tới những ngư dân đang ngày đêm bám biển - những con người lặng lẽ góp phần giữ cho biển của mình luôn có bóng dáng quê nhà và sự bình yên nơi biên cương Tổ quốc.
Xem thêm
Gửi nắng vào đêm biển
Ở Nhà giàn DK1, người lính không chỉ giữ biển bằng ý chí và thép cứng trước phong ba, mà còn bằng những điều rất đời thường: chắt chiu nắng trời, vun một luống rau, giữ tiếng gà gọi sớm giữa biển xa. "Gom nắng giữa biển" được viết từ một cảm xúc như thế — khi ánh sáng cũng biết góp phần làm ấm một mái nhà giữa mênh mông.
Xem thêm
Những cánh quạt gió Trường Sa
Ở nơi đầu sóng ngọn gió Trường Sa, những cánh quạt điện gió không chỉ mang ánh sáng đến đảo xa, mà còn âm thầm bồi đắp niềm tin về một chủ quyền được dựng xây bằng tầm nhìn, khoa học và ý chí bền bỉ. “Những cánh quạt gió Trường Sa” là một lát cắt cảm xúc nhỏ của tác giả trước những “cột mốc không khắc chữ” giữa biển trời Tổ quốc.
Xem thêm
Đèn biển Trường Sa Đông
Không cần đứng thật cao để nhìn biển, chỉ cần ngồi cạnh người giữ biển, đã thấy biển trong lòng.
Xem thêm
Lời cha dặn con ở Đám cưới nơi đảo xa
Cha vui có được dâu hiềnMong Kiều vững chãi giữa miền phong baCon trai kiêu Dũng của chaChúc con vượt mọi sóng xa bão gần!
Xem thêm
Những đêm boong tàu
Những đêm trên boong tàu Trường Sa 571, giữa gió mặn và sóng tối, ánh đèn vàng, tiếng hát, vài câu thơ ứng khẩu, một điệu dân ca quê nhà… đã khiến một khoảng boong nhỏ chênh vênh giữa biển trời bỗng hóa thành sân quê.
Xem thêm
Bình yên nơi đảo xa – Chùm thơ Nguyên Hùng
Trường Sa không chỉ có sóng gió, thao trường và những người lính ngày đêm giữ biển… Ở đó còn có những khoảng bình yên rất đỗi dễ thương: nụ cười lính trẻ, đám cún thân quen và một chú chó ngủ say ngay mép nước triều lên.
Xem thêm
Lá cờ ôm cả xôn xao biển trời
Từ miền sóng gió xa xôiTôi mang về tặng cháu tôi bất ngờ:Dấu son in giữa lá cờNhư mang theo cả biển bờ Trường Sa
Xem thêm
Như lắng nghe tiếng đáy biển vọng về
Biển vẫn xanh. Trời mây vẫn thế. Nhưng dừng bên Cô Lin hôm nay, có những phút giây người ta bất giác nói thật khẽ, như nghe từ đáy biển một điều gì còn vọng lại. "Tiếng đáy biển vọng về" được viết từ một cảm xúc như thế.
Xem thêm
Những dấu biển giữa đời tôi
Tôi đứng lặng giữa màu cờ đỏ ấyNhững dấu son còn thơm mùi gió xaTưởng đóng xuống vài miền đất đã đếnMà hóa thành dấu biển giữa đời ta…
Xem thêm