TIN TỨC
icon bar

Nhờ đọc “Đảo chìm”… một ý hay bỗng nổi lên

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-04-06 18:16:05
mail facebook google pos stwis
803 lượt xem

Mấy hôm trước, tôi được nhà thơ Trần Đăng Khoa gọi xin địa chỉ để gửi tặng hai cuốn sách vừa được Nhà nước đặt hàng (Tác phẩm, tập 1 – Thơ và tập 2 – Văn xuôi). Nhân tiện, tôi “tranh thủ” kêu ca: nghe nói “Đảo chìm” của lão hay lắm mà tôi chưa được đọc. Thế là lão nói luôn: “Em sẽ gửi bác thêm một cuốn Đảo chìm nữa!”.
 

Vài hôm sau, tôi nhận được… ba cuốn sách quý. Vừa nhắn tin cảm ơn tác giả, thì thần đồng đã bắt máy gọi lại để căn dặn: “Bác đọc cái này trước, cái kia sau nhé”

Đọc xong “Đảo chìm”, thú thật là tôi hơi… mất tự tin. Bấy lâu nay mình cũng có làm thơ về biển, những gì về biển ít nhiều cũng có biết, vậy mà gặp văn Trần Đăng Khoa, thấy lão viết cứ như… không viết. Câu ngắn, chữ ít, đọc cái hết – mà tưởng như chưa hết. Cuốn sách dày chưa tới 100 trang, có chương chỉ vỏn vẹn một trang rưỡi. Có đoạn tôi còn “bực mình”: sao không nói thêm cho rõ, cho đã!

Nhưng rồi chợt hiểu: ngoài đảo, nước ngọt còn phải chắt từng giọt, thì chữ nghĩa cũng không thể phung phí.

Cái hay của “Đảo chìm" là không cố làm cho người đọc “nổi sóng”, mà cứ để mình… lặng đi. Không hô hào, không lên giọng (như một ông quan VOV tương lai chẳng hạn), chỉ còn lại một cảm giác rất thật: thương. Thương những người lính đảo thuở ấy – đến mức, đang ngồi phòng máy lạnh ở Sài Gòn cũng thấy hơi… có lỗi.

Và tôi cũng thấy mình có lỗi ở điểm này nữa. Một cuốn sách đáng đọc như thế mà không tìm đọc sớm hơn – nhất là khi từng viết bài ký họa về chính tác giả. Thậm chí, trước khi in vào tập "102 mảnh ghép văn nhân", khi gửi bản thảo cho Trần Đăng Khoa xem trước, lão còn nhắc: “Bác bổ sung vào danh mục tác phẩm cho em cuốn "Đảo chìm" nhé”. Vậy mà tôi vẫn… không mảy may chú ý tới cuốn sách này.

Nay xin sửa lỗi bằng cách sửa hai câu 9-10. Và cũng sửa luôn một chi tiết nhỏ ở câu 2 trong bài ký họa: “Chơi với Vàng với Vện” → thành “Chơi với Giun với Vện”.

Một chữ thôi – mà thấy bài ký họa thơ… có chất đất hơn hẳn.
 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Mỹ Tho gọi lại một thời
Ngày xưa tôi gọi Sông Tiền/ Bây giờ sông gọi một miền trong tôi/ Đã xa mấy chục năm trời/ Mà nghe tiếng sóng, đứng ngồi nôn nao.
Xem thêm
Kilinski – Lời hẹn hai năm
Kilinski đang sẵn sàng rời bến/ Trước mắt tôi sừng sững một con tàu/ Bảy mươi năm với bao mùa hò hẹn/ Vẫn còn nghe tiếng người gọi nhau.
Xem thêm
Trở lại Đất Mũi
Trường Sa đó – phần hồn thiêng đất nướcCà Mau đây – cốt cách đất quê nhàHai miền xa hòa trong cùng nhịp bướcCho hành trình nối sóng với phù sa.
Xem thêm
Cỏ nước Nam vẫn xanh
Cỏ nước Nam vẫn tươi qua bão lửa/ Lời nguyền xưa còn vọng đến hôm nay/ Dẫu bao phen giặc xéo lên ngọn cỏ/ Mà màu xanh chẳng khuất dưới gót giày.
Xem thêm
Bên chiếc phà cũ
Bên bến vắng, gặp chiếc phà thuở trước/ Tôi như nghe sông nước gọi “đò ơi”/ Phà từng chở bao phận đời xuôi ngược/ Nối đôi bờ bằng tiếng máy khàn hơi.
Xem thêm
Thức dậy một phương Nam
Tôi trở về bên dòng sông thuở ấy /Nghe trong mình con gọi một thời / Đất phương Nam mỗi ngày thêm trẻ lại / Bởi phù sa còn bồi đắp lòng người.
Xem thêm
Biển nhớ hai mùa tháng Tám
Vẫn là biển của ngàn năm sóng vỗ/ Biển đón bình minh từ tận khơi xa/ Tháng Tám xưa, kẻ thù bày trận lửa/ Tháng Tám nay hóa bạn đến thăm nhà
Xem thêm
Đi qua đường Trương Định
Mai trở lại con đường quen thuộc/ Có lẽ tôi sẽ chậm lại đôi giây/ Bởi từ nay, ngang qua đường Trương Định/ Là hòa vào khí phách “chẳng ngán Tây”.
Xem thêm
Những mùa tháng Bảy còn ở lại - Chùm thơ Nguyên Hùng
Có những mùa tháng Bảy không chỉ trở về trên tờ lịch, mà còn trở về trong ký ức của mỗi người Việt Nam.
Xem thêm
Tháng Bảy – Những ngày sinh còn ở lại
Lật một tờ lịch tháng Bảy, đôi khi cũng là mở lại một trang văn. Có những ngày sinh đã đi qua rất lâu, nhưng văn chương của họ vẫn ở lại trong ký ức nhiều thế hệ bạn đọc.
Xem thêm
Con nước miền Tây
Mẹ nhìn phù sa ngày sạ lúa/ Cha buông câu nhịp ánh trăng gầy/ Bao việc nhà đâu cần xem lịch/ Cứ thuận theo con nước vơi đầy.
Xem thêm
Từ một hải trình – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa khơi xa cờ reo tiếng gió/ Quốc ca vang dậy góc trời xa/ Tôi ngước lên nhìn màu cờ đỏ/ Bỗng thấy mình chỉ hạt phù sa.
Xem thêm
Vàm Lũng và con đường không số hiệu
Biển từng giấu những chiến công bất hủ/ Rừng chở che bao gương mặt anh hùng/ Mỗi con sóng mang một câu chuyện cũ / Mỗi gốc cây còn hằn dấu kiên trung.
Xem thêm
Mùa sen Đồng Tháp Mười
Có miền quê khi xa rồi vẫn nhớ/ Bởi hương sen còn đọng trong lòng/ Nước nổi mang theo mùa sen nở/ Đồng Tháp thơm từ những cánh sen hồng.
Xem thêm
Cây đước nói gì với biển
Đứng trước biển, chẳng nói gì với biển/ Đước âm thầm xanh đến tận trời xa/ Trước khách thăm, đước như trao lời hẹn/Về lại miền đang vươn phía Trường Sa…
Xem thêm
Nơi Người chưa đến...
Người chưa đến nhưng chưa từng vắng mặt/ Trong mái tranh, rặng đước thuở nào/ Trong mắt mẹ tiễn con đi đánh giặc/ Trong câu hò len lỏi giữa rừng sâu.
Xem thêm
Tìm về tiếng đờn phương Nam
Về Bạc Liêu tìm tiếng đờn thuở trước/ Nghe câu Hoài Lang ngân giữa đêm sâu/ Ai đã gảy nỗi lòng thành sông nước/ Để trăm năm nối tiếp những nhịp cầu.
Xem thêm
Về bên Người ở Cao Lãnh
Một người rất đỗi bình thường/ Vì dân, đi trọn con đường thanh liêm/ Lòng dân nở một đài sen/ Giữ Người ở lại cùng miền yêu thương.
Xem thêm
Tiếng chèo Xẻo Quýt
Cô chèo khẽ, sợ làm đau ký ức/ Đang ngủ yên dưới bóng lá ven bờ.
Xem thêm
Xứ Dừa vẫn xanh
Qua tháng năm, dẫu mang thêm tên mới/ Xứ Dừa này vẫn một sắc xanh thôi/ Vẫn ươm tiếp màu xanh nhân nghĩa/ Xanh niềm tin, xanh hy vọng, xanh đời.
Xem thêm