- Trang chủ
- Kết quả tìm kiếm
Xòe trăng mỏng ôm vườn rau xanh ngát
Cuốn quê hương vào giữa một bàn tay
Vị mắm đậm gọi bạn bè gặp mặt
Món quê nhà khiến khách lạ thêm say.
Bao năm tháng, dòng kênh xưa vẫn chảy
Qua đồng xanh, qua bao miệt quê nhà
Người xa khuất, dấu tay còn ở lại
Vĩnh Tế mãi xanh một nét sơn hà.
Buông câu, anh đứng em ngồi
Dăm con cá nhỏ đủ cười ngả nghiêng
Niềm vui chung bến chung thuyền
Hồn nhiên giản dị, bạc tiền khó mua.
Người thương binh trở về thăm đồng đội
Khói hương trầm cay mắt giữa chiều rơi
“Ta còn sống, nghĩa là còn đi tới
Tiếp phần đường bạn bỏ dở, bạn ơi!”
Người có tuổi, dòng kênh thì không tuổi
Cứ mải mê làm xanh xóm, xanh làng
Mỗi giọt nước mang một thời sôi nổi
Vẫn trong veo như quên cả thời gian.
Quý đâu bởi vi-la, rì-sọt
Quý bởi rừng, bởi biển, bởi tình người
Qua sóng gió càng trong ngần chất ngọc
Một Phú Quốc xanh thơm thảo gọi mời…
Mỗi ngày đón ánh bình minh
Trong cây còn giữ dáng hình những ai?
Người đã khuất, nhớ thương hoài
Rừng xanh đi hết những ngày khổ sai.
Cầu đứng đó giữa hai chiều lịch sử
Một thẫm đau, một bừng sáng tự hào
Tôi chạm đá, nghe thời gian nhắn nhủ:
Biết cúi đầu mới hiểu dáng vươn cao.
Nam Du hợp sức thành phên giậu biển
Nối vòng tay nên thế đứng bền lâu
Chẳng hòn nào riêng mình canh giữ
Biển bình yên nhờ đảo biết che nhau.
Rời Trà Sư, mang theo niềm vui ấy
Thấy lòng mình vợi bớt nỗi ngổn ngang
Rừng ở lại mà màu xanh thức dậy
Làm dịu trong tôi những úa vàng.