- Trang chủ
- Kết quả tìm kiếm
Đứng trước biển, chẳng nói gì với biển
Đước âm thầm xanh đến tận trời xa
Trước khách thăm, đước như trao lời hẹn:
Về lại miền đang vươn phía Trường Sa…
Người chưa đến nhưng chưa từng vắng mặt
Trong mái tranh, rặng đước thuở nào
Trong mắt mẹ tiễn con đi đánh giặc
Trong câu hò len lỏi giữa rừng sâu.
Rời Bạc Liêu với tiếng đờn năm cũ
Tôi mang theo chút vía phương Nam
Một khúc hát của một đời tài tử
Hóa hồn thiêng đất Cửu Long Giang…
Một người rất đỗi bình thường
Vì dân, đi trọn con đường thanh liêm
Lòng dân nở một đài sen
Giữ Người ở lại cùng miền yêu thương.
Rời Xẻo Quýt, xin mang theo kỷ niệm:
Tiếng chèo ai còn khua mãi trong tôi
Có chuyến đi chẳng cần ai kể chuyện
Mà thanh âm cứ theo suốt một đời.
Qua tháng năm, dẫu mang thêm tên mới
Xứ Dừa này vẫn một sắc xanh thôi
Vẫn ươm tiếp màu xanh nhân nghĩa
Xanh niềm tin, xanh hy vọng, xanh đời.
Hôm nay, đứng dưới bóng xanh Đồ Chiểu
Nghe gió Bến Tre đồng khởi rừng dừa
Trước lăng mộ tiền nhân, tôi bỗng hiểu:
Có những người... nhắm mắt để nhìn xa.