TIN TỨC
icon bar

Một mái chùa giữa biển – Chùm thơ Nguyên Hùng

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-05-17 10:17:45
mail facebook google pos stwis
598 lượt xem

Sau những ngày đến với Trường Sa, tôi mang về không chỉ ký ức của biển trời đầu sóng mà còn là những rung cảm trước đời sống văn hóa – tâm linh và những tấm lòng thiện nguyện âm thầm hướng ra đảo xa. “Một mái chùa giữa biển” và “Trái tim nhà Phật” là hai ghi chép bằng thơ về sự bình yên, nhân ái và nghĩa tình đang hiện hữu giữa trùng khơi hôm nay.
 


MỘT MÁI CHÙA GIỮA BIỂN

Giữa muôn trùng sóng gió Trường Sa
Một mái chùa neo hồn đất Việt
Tiếng chuông chiều loang vào mây biếc
Như tiếng quê nhà vọng biển xa.

 

Nơi đảo nhỏ có trường có lớp
Có trẻ thơ ới gọi bạn bè
Có nhà bệnh xá đèn luôn thức
Giữa oi nồng của gió mặn biển khuya.

 

Những mái chùa trên từng đảo nhỏ
Nâu trầm như bóng mẹ yêu thương
Cây bồ đề nghiêng trong nắng gió
Che mát người lính giữa thao trường.

 

Người lính đảo quanh năm canh biển
Giữa bão giông vẫn giữ niềm tin
Có đêm dài đứng gác chờ bão đến
Nghe chuông chùa, chợt thấy bình yên.

 

Tôi đã gặp nơi Trường Sa sóng gió
Mái chùa quê nghi ngút khói trầm bay
Áo lính hòa màu nâu thiền tịnh
Nghe non sông gần lại biển trời này.

16/5/2026


 

DẤU CHÂN THIỆN NGUYỆN

Có những chuyến tàu không chỉ chở người
Mà chở cả tấm lòng ra biển
Những trái tim mang hình hài thiện nguyện
Vượt trùng dương tìm đến với Trường Sa.

 

Họ không mặc áo lính, không giày da
Chỉ khoác trên vai màu nâu nhà Phật
Mang gỗ đá, cây xanh, từng chậu đất
Dựng mái trường và gieo thêm bóng râm.

 

Bàn tay họ – bàn tay thường dân
Đã chạm vào từng viên gạch nhỏ
Để hòn đảo hôm nay thêm xanh lá
Giữa muôn trùng bão tố vẫn bình yên.

 

Họ lặng lẽ như mái chùa, góc đền
Như hương trầm tỏa thầm trong gió
Chỉ mang theo một tấm lòng rộng mở
Cho Trường Sa xanh mãi một niềm tin.

 

Có những trái tim không nói về mình
Chỉ biết làm cho biển xa gần lại
Mái chùa cong, sân trường nắng trải
Dấu chân người thiện nguyện còn đây

 

Tôi gặp họ mà không kịp nắm tay
Nụ cười hiền như Việt Nam đất mẹ
Họ đến đây với đôi lời rất khẽ
Để lại đảo xa bao dấu ân tình.

17/5/2026

Nguyên Hùng


Cùng Đại úy Y sĩ Đỗ Như Cường (quê Bắc Ninh) tại Chùa Sơn Linh trên đảo Sơn Ca.

Họa sĩ Hồ Minh Quân dâng hương 64 liệt sĩ Gạc Ma tại chùa Nam Huyên trên đảo Nam Yết.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Về bên Người ở Cao Lãnh
Một người rất đỗi bình thường/ Vì dân, đi trọn con đường thanh liêm/ Lòng dân nở một đài sen/ Giữ Người ở lại cùng miền yêu thương.
Xem thêm
Tiếng chèo Xẻo Quýt
Cô chèo khẽ, sợ làm đau ký ức/ Đang ngủ yên dưới bóng lá ven bờ.
Xem thêm
Xứ Dừa vẫn xanh
Qua tháng năm, dẫu mang thêm tên mới/ Xứ Dừa này vẫn một sắc xanh thôi/ Vẫn ươm tiếp màu xanh nhân nghĩa/ Xanh niềm tin, xanh hy vọng, xanh đời.
Xem thêm
Dưới bóng Nguyễn Đình Chiểu
Hôm nay, đứng dưới bóng xanh Đồ Chiểu/ Nghe gió Bến Tre đồng khởi rừng dừa/ Trước lăng mộ tiền nhân, tôi bỗng hiểu:/ Có những người... nhắm mắt để nhìn xa.
Xem thêm
Điều đáng sợ không phải là một hòn đá...
Đám đông không có khuôn mặt/ Nhưng hòn đá nào cũng có dấu tay.
Xem thêm
Một ngày – hai tờ báo – ba bài thơ
Ba bài thơ thuộc hai mạch đề tài khác nhau, được đăng trên hai tờ báo văn nghệ đúng vào một ngày thật đặc biệt.
Xem thêm
Ngôi nhà giữa biển
Suốt bảy ngày ấy/ Con tàu 571 không chỉ chở chúng tôi đi/ Mà đã cho chúng tôi một ngôi nhà/ Mang tên Trường Sa.
Xem thêm
Trường Sa trong tôi
Có chuyến đi khép rồi vẫn mở/ Cho lòng mình chạm cánh chim bay/ Khi đảo xa không còn cách trở/ Tổ quốc trong ta lớn mỗi ngày….
Xem thêm
Cam Ranh ngày về
Người trở về với công việc đang chờ/ Người xuôi vào, kẻ ngược ra/ Con tàu lại mong một hải trình mới/ Và Cam Ranh như chưa có cuộc chia xa.
Xem thêm
Mưa trên đảo Sơn Ca
Với đất liền, đó chỉ là cơn mưa.Với Trường Sa, đó là niềm vui của cây lá, của công trình đang xây dựng và của những người đang ngày đêm làm xanh hòn đảo.
Xem thêm
Ô cửa lớp nhìn ra biển
Trong hải trình đến Trường Sa, những lớp học nhỏ trên các đảo Song Tử Tây và Sinh Tồn là những nơi để lại trong tôi nhiều cảm xúc đặc biệt. Ngoài ô cửa là biển, trong lớp là những ánh mắt trẻ thơ và người thầy lặng lẽ gieo yêu thương.
Xem thêm
Dấu chân Người trên đảo Sơn Ca
Tôi rời đảo khi chiều buông mặt sóngNgoái nhìn Người sừng sững chốn biên cươngTượng trầm lặng giữa bốn bề biển độngNgười đứng đây làm Tư lệnh chiến trường!
Xem thêm
Người giữ nhịp tim giữa biển
Giữa trùng khơi sóng đầy vơiCó người giữ nhịp cho đời-biển-xa.
Xem thêm
Cho tàu lại ra khơi
Họ không là người buông câu thả lướiKhông cùng ngư dân chống chọi bão giôngNhưng mỗi lần giúp một con tàu sống lạiLà giữ gìn một cột mốc giữa Biển Đông.
Xem thêm
Thành phố trong ước mơ của Người
Thành phố này lớn lên cùng ước mơ của Người/ Trong tiếng trẻ thơ đến trường mỗi sáng
Xem thêm
Từ Bến Nhà Rồng…
Hướng tới kỷ niệm 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Hồ Chí Minh (1976 - 2026), tôi đang viết một chùm thơ về thành phố thân yêu này, đồng thời thử nghiệm chuyển một số bài thành ca từ cho những ca khúc mới.
Xem thêm
Thành phố mang tên Người
Thơ Kỷ niệm 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Hồ Chí Minh (1976 - 2026)
Xem thêm
Khi dải Ngân Hà kéo xuống biển đêm
Khi tàu Trường Sa 571 chạy giữa biển đêm Trường Sa, có lúc tôi ngỡ dải ngân hà vừa kéo xuống mặt nước. Nhưng đó là ánh đèn câu của những con tàu ngư dân đang bám ngư trường giữa trùng khơi - mưu sinh, giữ nghề và lặng lẽ cùng lính đảo góp phần giữ biển.
Xem thêm
Tàu mẹ giữa ngư trường
Lớn lên từ một làng chài ven biển, tôi không xa lạ với những câu chuyện về nghề đi biển và mô hình “tàu mẹ – tàu con” ở các ngư trường xa.
Xem thêm
Nương vào nhau giữa Biển Đông
“Nương vào nhau giữa Biển Đông” chỉ là những ghi chép ban đầu bằng thơ, từ góc nhìn của một người con quê biển, như một lời tri ân nhỏ gửi tới những ngư dân đang ngày đêm bám biển - những con người lặng lẽ góp phần giữ cho biển của mình luôn có bóng dáng quê nhà và sự bình yên nơi biên cương Tổ quốc.
Xem thêm