TIN TỨC
icon bar

Một mái chùa giữa biển – Chùm thơ Nguyên Hùng

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-05-17 10:17:45
mail facebook google pos stwis
154 lượt xem

Sau những ngày đến với Trường Sa, tôi mang về không chỉ ký ức của biển trời đầu sóng mà còn là những rung cảm trước đời sống văn hóa – tâm linh và những tấm lòng thiện nguyện âm thầm hướng ra đảo xa. “Một mái chùa giữa biển” và “Trái tim nhà Phật” là hai ghi chép bằng thơ về sự bình yên, nhân ái và nghĩa tình đang hiện hữu giữa trùng khơi hôm nay.
 


MỘT MÁI CHÙA GIỮA BIỂN

Giữa muôn trùng sóng gió Trường Sa
Một mái chùa neo hồn đất Việt
Tiếng chuông chiều loang vào nước biếc
Như tiếng quê nhà vọng biển xa.

 

Nơi đảo nhỏ có trường có lớp
Có trẻ thơ ới gọi bạn bè
Có nhà bệnh xá đèn luôn thức
Giữa oi nồng của gió mặn biển khuya.

 

Những mái chùa trên từng đảo nhỏ
Nâu trầm như bóng mẹ quê nhà
Cây bồ đề nghiêng trong nắng gió
Che mát người lính giữa phong ba.

 

Người lính đảo quanh năm canh biển
Giữa bão giông vẫn giữ niềm tin
Có đêm dài đứng gác chờ bão đến
Nghe chuông chùa, chợt thấy bình yên.

 

Tôi đã gặp nơi Trường Sa xa cách
Gần gũi thân thương một mái chùa
Khói nhang hòa quyện màu áo lính
Thầm nghe nơi ấy chẳng hề xa…

16/5/2026


 

TRÁI TIM NHÀ PHẬT

Có những chuyến tàu không chỉ chở người
Mà chở cả tấm lòng ra biển
Những trái tim mang hình hài thiện nguyện
Vượt trùng dương tìm đến với Trường Sa.

 

Họ không mặc áo lính, không giày da
Chỉ khoác trên vai màu nâu nhà Phật
Mang gỗ đá, cây xanh, từng chậu đất
Dựng mái trường và gieo thêm bóng râm.

 

Bàn tay họ – bàn tay thường dân
Đã chạm vào từng viên gạch nhỏ
Để hòn đảo hôm nay thêm xanh lá
Giữa muôn trùng bão tố vẫn bình yên.

 

Họ lặng lẽ như mái chùa, góc đền
Như hương trầm tỏa thầm trong gió
Chỉ mang theo một tấm lòng rộng mở
Cho Trường Sa xanh mãi một niềm tin.

 

Có những trái tim không nói về mình
Chỉ biết làm cho biển xa gần lại
Mái chùa cong, sân trường nắng trải
Dấu chân người thiện nguyện còn đây

 

Tôi gặp họ mà không kịp nắm tay
Nụ cười hiền như Việt Nam đất mẹ
Họ đến đây chỉ đôi lời rất khẽ
Để lại đảo xa bao dấu ân tình.

17/5/2026

Nguyên Hùng


Cùng Đại úy Bác sĩ Đỗ Văn Cường ở Chùa Sơn Linh trên đảo Sơn Ca.

Họa sĩ Hồ Minh Quân dâng hương 64 liệt sĩ Gạc Ma tại chùa Nam Huyên trên đảo Nam Yết.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Nơi con tàu ôm ghì bãi đá
Đối với nhiều người đến Đá Lớn B hôm nay, xác tàu HQ 701 không chỉ là di tích lịch sử, mà còn là biểu tượng của tinh thần quyết giữ từng tấc đảo, tấc biển thiêng liêng của Tổ quốc.
Xem thêm
Giữa biển còn nghe tiếng các anh – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa biển đảo Trường Sa, có những khoảnh khắc khiến người ta lặng đi trước Tổ quốc; cũng có những phút giây rất đời thường làm bật lên tiếng cười giữa nắng gió biển xa.
Xem thêm
Gieo xanh giữa trùng khơi – Chùm thơ Nguyên Hùng
Giữa Biển Đông gió mặn cháy dachúng tôi mang theo một lời hẹnkhông phải lời thề của lính đảochỉ là những mầm xanh rất đỗi dịu hiền.
Xem thêm
Người giữ nhịp giữa khơi xa
Mai này về lại phố đôngcó thể người ta quên tên những con sóngnhưng mãi còn nhớtrong hải trình năm ấycó một người sĩ quanđã giữ nhịp cho ba trăm trái timđi trọnmột cung đường biển mẹ.
Xem thêm
Hoa Lư & Dấu chân tiền nhân
Từ Hoa Lư mở nước đến Tràng An hôm nay, non sông vẫn mang trong mình dấu ấn của tiền nhân. Một khúc hùng ca và một khoảng lặng – đủ để thấy lịch sử không chỉ ở phía sau, mà vẫn hiện diện trong từng dáng núi, dòng sông
Xem thêm
Tháng Tư – gặp lại hai giọng thơ: Hoàng Nhuận Cầm, Lưu Quang Vũ
Hè về, nhớ về hai gương mặt thơ quen thuộc của một thế hệ: Hoàng Nhuận Cầm và Lưu Quang Vũ.
Xem thêm
Trời bắt số đào hoa - Chùm thơ Nguyên Hùng
Ta dễ tính, gặp số nào cũng gật/ Nên trời đì bắt số… đào hoa
Xem thêm
Nha Trang không biển & Một mình với biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Không phải lúc nào đến biển cũng gặp biển. Có những chuyến đi, vì mải một phía khác của mình, mà điều cần chạm… đã lặng lẽ lùi xa.Và cũng có khi… biển dâng lên từ phía rất dịu êm.
Xem thêm
Nam Định vang mãi khúc tình quê
Giữa bộn bề, vẫn còn đó một miền quê mang theo trong nhịp phách hát văn hát xẩm, trong giọng nói, trong lòng người Nam Định.
Xem thêm
Chuyện ở làng bè
Biển trời khi nắng khi mưa/ Tình em với biển vẫn chưa đổi mùa.
Xem thêm
Trước ngày ra Trường Sa
Trường Sa, trong bài viết này, không chỉ là một điểm đến ngoài khơi, mà là một điểm tụ của ký ức, của văn chương và của những rung động rất riêng
Xem thêm
Làm sao đổi được một miền gọi nhau
Thôn – làng có thể đổi tên/ Làm sao đổi được một miền gọi nhau.
Xem thêm
Chuyện thế giới – Chuyện xứ ta
Hai bài thơ này được viết từ hai câu chuyện khác nhau: một ở ngoài kia, một ở ngay quanh ta.
Xem thêm
Ở lại Hà Giang
Quả tim trẻ của gái yêu đã ngủ/ Nay hồi sinh trong lồng ngực Việt Nam
Xem thêm
Bốn văn nhân, một mạch văn chương
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Xem thêm
Nhờ đọc “Đảo chìm”… một ý hay bỗng nổi lên
Ký họa thơ này, hóa ra… tác giả cũng có quyền “đồng sáng tác”. Nhưng phải công nhận, ông Khoa sửa một chữ “Giun” – là làm cả bài thơ… đậm đất hơn hẳn.
Xem thêm
Chuyện trên trời, việc dưới ao
Chuyện trên trời thì xa, chuyện quanh ta… chép lại mua vuicool
Xem thêm
Một cõi đi về… và một cõi ở lại
Trịnh Công Sơn (1939–2001) – người đã đi qua cõi tạm, nhưng còn ở lại rất lâu trong những câu hát.
Xem thêm
Tôi lại về đây tưởng niệm một thời
Anh lại về đây tưởng niệm một thời/ Đã theo em đến nơi nào xa lắm
Xem thêm
Trần Nhuận Minh - Nhà thơ áp tải sự thật
Nói về nghề văn, nhà thơ Trần Nhuận Minh chia sẻ: “Có một nỗi niềm nào đó thực sự ám ảnh anh, buộc anh phải viết ra, để giữ thăng bằng cho chính bản thân mình”.
Xem thêm