- Thơ Nguyên Hùng
- Một cõi đi về… và một cõi ở lại
Một cõi đi về… và một cõi ở lại
25 năm Trịnh Công Sơn rời cõi tạm.
Không tượng đài, không ồn ào – chỉ những câu hát vẫn lặng lẽ đi qua thời gian, ở lại trong lòng người. Bài ký họa dưới đây là một cách gọi lại một “cõi đi về” – nơi âm nhạc đã hóa thành ký ức và suy tư của nhiều thế hệ.
Nối nhau một cõi đi về
Giữa bao dâu bể vẫn nghe tiếng lòng
Tượng đài không dựng cho ông
Chỉ xin để lại… một dòng còn đau...

TRỊNH CÔNG SƠN
Thân cát bụi, gió rồi cũng cuốn đi
Chỉ còn lại một gia tài bằng tiếng hát
Những lời chia tay, tưởng như rất thật
Lại hóa ra một cõi… đi về.
“Mưa vẫn hay mưa trên tầng tháp cổ”
Một lần nghe, theo suốt đời ta
Có câu ca hát ru người cũ
Để biển nhớ hoài những cuộc tình xa.
Trịnh gom đời vào những vòng tay lớn
Người với người, cần có một tấm lòng
Khi tự nhủ tôi ơi đừng tuyệt vọng
Lúc ru hời những phận long đong.
Không tượng đài, chỉ những khúc hát
Đi qua thời gian, ở lại lòng người
Nhạc Trịnh đâu để nghe nhanh, nghe hết
Mà để mỗi lần… sống chậm với nhau thôi.
31/3/2026
Nguyên Hùng

