- Thơ Nguyên Hùng
- Mang đất nước ra giữa biển
Mang đất nước ra giữa biển
Giữa thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc, có những “ngôi nhà” không có đất dưới chân, nhưng lại mang theo đất nước trong từng lá cờ, bàn thờ nhỏ, tiếng ru, câu ví giặm và nỗi nhớ quê nhà.
“Mang đất nước ra giữa biển” là một ghi chép của tôi từ Nhà giàn DK1/16 – Phúc Tần, nơi người lính biển không chỉ canh giữ sóng gió, mà còn lặng lẽ đem hồn nước neo vào biển sâu.

MANG ĐẤT NƯỚC RA GIỮA BIỂN
Có nơi nào giữa trùng khơi
Không cây, không phố, không lời mẹ ru
Chỉ nghe sóng gió gầm gừ
Và màu biển mặn ngàn thu đọng về
Người đi từ phía làng quê
Mang theo đất nước đứng kề biển sâu
Một lá cờ đỏ trên đầu
Một bàn thờ nhỏ bạc màu khói nhang
Mang theo hơi ấm xóm làng
Mang câu ví giặm mơ màng tuổi thơ
Mang theo dáng mẹ đợi chờ
Đem neo Tổ quốc bên bờ sóng chao
Nhà giàn vươn giữa biển sâu
Như là cột mốc cắm vào sóng đêm
Bốn bề chỉ lính với đèn
Mà nghe chân sóng dâng lên ngực trời
Có người tuổi mới đôi mươi
Đã quen thức giữa chơi vơi gió lùa
Đêm nghe tiếng thép chọi mưa
Ngỡ đâu tiếng mẹ ngày xưa ới ời
Biển kia nếu vắng dấu người
Chỉ còn sóng gió giữa trời mông lung
Chính người lính biển kiên trung
Đã mang hồn nước gác cùng biển khơi
Để từ sâu thẳm đất trời
Việt Nam đứng giữa muôn đời sóng dâng…
19/5/2026
Nguyên Hùng
Một số hình ảnh chụp tại Nhà giàn DK1/16 - Phúc Tần
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
.jpg)
Ảnh: Nguyên Hùng.
.jpg)
.jpg)
Ảnh: Phạm Tuấn.