TIN TỨC
icon bar

Những cánh rừng hoài niệm | Chùm thơ về 27-7

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2024-07-27 10:04:38
mail facebook google pos stwis
941 lượt xem


NGUYỄN XUÂN DŨNG
 

Những cánh rừng hoài niệm

 

Có những cánh rừng, những ngọn núi gọi nhau

50 năm, 100 năm và gọi nhiều năm nữa

Gió da diết, gió âm thầm lặng lẽ đi tìm nhau mỗi mõm đá, gốc cây

Gió, núi gọi nhau để cùng về với Mẹ

 

Mẹ khuất bóng rồi. Gió, núi vẫn tìm nhau …

Có những cánh rừng vùi lấp những nỗi đau những giấc mơ nửa chừng nằm lại

Trăng ở đây phủ màu xám tái

Hoa ở đây đỏ máu các anh rơi

 

Chỉ lá cây là xanh vời vợi

Như thể đâu đây là chỗ anh nằm?

Có những cánh rừng con suối khóc ngàn năm

Còn khóc mãi không cạn dòng nước mắt

 

Khói sương giăng mờ miền xa thẳm

Phong kín, tàng lưu những khuôn mặt xanh ngời

Những ánh mắt như sao không nhấp nháy trên trời mà day dáy miên man giữa đại ngàn hoài niệm …

Tuổi 20 cánh võng, mái tăng làm bọc liệm

 

Hồn bay lên hoá linh khí tượng đài.

Có những cánh rừng ôm trọn những đời trai

Để lại cho ai một đời chờ đợi

Người hoá đá, Người lẫn vào trong đá

Người vì Tình yêu, Người dâng hiến cho đời!
 

                                    Trưa không ngủ 17/7/2024.

 


HỒ THẾ THẮNG
 

Nhớ Trường Sơn

 

Đêm không ngủ lòng man mác nhớ

Kỷ niệm xưa ngày ấy ở chiến trường

Giữa rừng già đỉnh núi mờ sương

Xuyên kẽ lá trăng treo đầu võng

Mấy đứa thì thầm chuyện cô bạn dễ thương

A trưởng bảo thôi đừng lõng nhõng

Tranh thủ ngủ đi mờ sáng lại lên đường

 

Ngày ấy chúng tôi đi

Tuổi mười bảy khai gian thêm một tuổi

Vào Trường Sơn giữa mùa mưa lầy lội

Sốt rét rừng thèm quả khế chua

Đứa rụng tóc còn vài sợi lưa thưa

Ngán rau tàu bay còn hơn ngán pháo

Bốn mươi độ rét run vẫn bám chốt, bám đường

 

Đồng đội ơi nhớ lại càng thương

Gian khổ thế vẫn coi thường bom đạn

Vẫn hết lòng hy sinh vì bạn

Cõng bộ xuyên rừng giữa đêm vắng lặng

Tìm đội phẫu tiền phương mổ gắp đạn cứu người

Ác liệt vậy vẫn nở nụ cười tươi

Vẫn thầm mong ngày về chiến thắng

 

Năm ba năm trôi qua sao thời gian vẫn ngắn

Vẫn nhớ hoài ngày ấy ở Trường Sơn

 


 

NGUYỄN HỒNG BÁU
 

Dấu chân tròn đường quê...

(Viết tặng TB Quang Tùng và những người đã cống hiến một phần cơ thể cho Tổ Quốc VN nhân dịp 27/7)

 

Gập ghềnh vết dép cao su

Vết tròn nghiêng tựa đánh đu đường làng.

 

Con đường ngày ấy anh sang

Gọi chũm cau nép trầu vàng, mẹ thưa...

Duyên tình hai đứa ngày xưa

Đợi chờ nhạt cả nắng trưa thềm nhà.

 

Mỏi mòn gối lẻ tháng ba

Chăn đơn tháng bảy, người ta thì thào...

 

Ngày em nhạt thếch má đào

Chân tròn ghềnh gập gõ vào tình em.

Lệ thương rỉ giọt hàng đêm

Khai hoa... để khúc ruột mềm, đớn đau...(*)

Yêu thương vẫn đủ sắc màu

Biết đâu...đạn, thuốc vấy nhàu tình anh.

 

Chân tròn xoáy vết chiều lành

Như vầng trăng dát vạnh vành tình quê.

Chỉn chu, ngày tháng, đi về

Gạt lệ tủi, phận sum suê với đời

 

Ta ngồi, lặng ngắm, hóng lời

Vần thơ viết tặng Anh người thương binh!

 

 

TRỊNH ĐÌNH BÍCH
 

Chuyện tình ngày chiến tranh

Viết nhân ngày 27/7

 

Anh trở về thì sáo đã sang sông

Chẳng trách em, tại cái hôm báo tử

Đủ cả giấy tờ, ba lô, đủ cả!

Một năm sau em từ tạ lấy chồng

 

Một tình yêu đầu ai cũng ước mong…

Đã có lúc gọi mẹ anh là mẹ

Mặc, không một lá thư, vẫn giữ tình trọn nghĩa

Cho đến ngày tin anh đã hi sinh

 

Năm năm trời qua đã vơi nhạt bóng hình

Hai đứa con, một trai một gái

Chẳng xa lạ người cùng làng ngày ấy

Cũng yêu em nhưng đến muộn, nên đành…

 

Rồi một ngày nơi sơ tán, chiến tranh

Xôn xao lắm anh trở về đột ngột

Đôi nạng gỗ gõ nhạc buồn từng nốt

Nhìn ban thờ, hình chiến sỹ áo xanh

 

Mẹ gào lên nức nở gọi tên anh

Cha chẳng biết nói gì cứ thuốc lào mà rít

Chật trong nhà, ngoài ngõ bầy con nít

Cứ lăng xăng, lạ đã chết còn về!

 

Cấy ngoài đồng em cũng đã được nghe

Hàng mạ bỗng rối tay chẳng thẳng hàng như trước

Không dám gặp anh, em một mình từng bước

Sợ ai nhìn thấy nước mắt đang rơi

 

Chiến tranh đã qua đi mà vết thương cho cả ba người

Anh cũng đã có nơi cắm con sào bến đỗ

Một câu chuyện đến ngày này lại nhớ

Kể nhau nghe ai cũng bảo, một thời!
 

                                        21/7/2023

Bài viết liên quan

Xem thêm
Chùm thơ Xuân 2026
Chùm thơ Xuân đăng Văn nghệ TPHCM và Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam
Xem thêm
Hơi thở quê hương trong những vần thơ Nam Định
Bài giới thiệu tập thơ Tuyển tập số 3 của CLB Thơ ca Nam Định
Xem thêm
“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” – Một ngày ấm áp của tình thơ và tình người
Bài tường thuật và clip hình ảnh buổi ra mắt tập thơ Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong của nhà thơ Trần Kim Dung
Xem thêm
Văn_chat tháng 12/2025: Phỏng vấn nhà thơ Tùng Bách
Số Văn_chat cuối cùng của năm 2015 mời bạn cùng nghe cuộc trò chuyện thân tình và thú vị với nhà Thơ Tùng Bách
Xem thêm
Từ Thiên Nhẫn – Những khúc đồng dao của yêu thương
Hoa Mai mang đến cho Thiên Nhẫn – Đàn muôn điệu một thế giới chữ nghĩa trong trẻo, nơi thơ và truyện cùng trở về với cội nguồn của yêu thương, ký ức và nhân văn.
Xem thêm
Gió biết chơi, hoa biết hát – Chùm thơ Bùi Thu Hằng
Đây là những câu thơ chọn cách gieo niềm vui, sự tử tế và tình yêu thiên nhiên – như một bè âm dịu trong bản hòa tấu nhiều giọng của “Thiên Nhẫn – đàn muôn điệu”.
Xem thêm
Nguyễn Đức Hạnh viết bằng lòng thương
Trong tập Thiên Nhẫn – đàn muôn điệu, sáng tác của Nguyễn Đức Hạnh mang đến một thế giới trong trẻo, giàu tưởng tượng và thấm đẫm lòng nhân ái.
Xem thêm
Cưới nỗi buồn trong vườn hoa Thiên Nhẫn – Chùm thơ Như Bình
Ba bài thơ của Như Bình mở ra một thế giới nữ tính, hồn nhiên mà sâu lắng:
Xem thêm
Thiên Nhẫn đàn muôn điệu - Âm vang từ một trại sáng tác Văn học Thiếu nhi
Chùm thơ Tùng Bách trong tập Thiên Nhẫn – Đàn muôn điệu
Xem thêm
Nhà thơ Trần Kim Dung với “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”
Năm bài thơ dưới đây – tựa năm tọa độ tâm linh – sẽ dẫn lối quá khứ chạm hiện tại, và ký ức neo đậu trong lòng người đọc.
Xem thêm
“Niềm chung soi bóng” – Hai giọng thơ cùng soi một dòng quê
Tập thơ Niềm chung soi bóng là cuộc hội ngộ thi vị giữa hai người con xứ Nghệ: Bùi Thanh Minh và Phan Ngọc Quang –
Xem thêm
“Đi qua cơn gió mùa” – Hành trình của một người lính thi sĩ
Cánh buồm thao thức trân trọng giới thiệu chùm thơ rút từ tập thơ này - Đi qua cơn gió mùa (NXB Hội Nhà văn, 2025) – năm bài thơ tiêu biểu cho những mảng cảm xúc đã làm nên giọng điệu riêng của người lính thi sĩ U95.
Xem thêm
Nguyễn Mộng Sinh – Tiếng lòng một trí thức thi sĩ
Bốn bài thơ sau đây là tiếng lòng tiêu biểu: chan chứa tình cảm gia đình (Kỳ vọng), tự hào lịch sử dân tộc (Dấu ấn vàng), trăn trở về nhân tính (Tình người), và chiêm nghiệm về tuổi già, trách nhiệm sống (Nguồn sống). Đó cũng là những thông điệp giản dị mà sâu xa, gửi gắm niềm tin yêu vào con người và đất nước.
Xem thêm
Trong bão giông, vẫn còn những lời ru
Tiếng thơ nhân ái từ tập “Lời ru bão giông” của Trần Xuân Hóa
Xem thêm
Từ ngõ nhỏ đến Tết quê - Chùm thơ Lê Gia Hoài
Chùm thơ 4 bài: Mẹ quê, Cha quê, Ngõ quê, Tết quê
Xem thêm
Giữa bão giông, lời ru còn đọng mãi… - Chùm thơ Trần Hóa
Chùm thơ dưới đây – được rút từ tập thơ LỜI RU BÃO GIÔNG của nhà thơ CCB Trần Hóa - là hành trình khắc khoải giữa khát khao gắn kết, nỗi niềm hoài vọng tuổi trẻ, tình mẫu tử thiêng liêng, và những mảnh đời bé mọn giữa phố thị phồn hoa.
Xem thêm
Dấu vết rừng trắng: Hồi ức chiến trường – Chùm thơ Nguyễn Xuân Vượng
Cánh buồm thao thức xin được giới thiệu chùm đầy ám ảnh và chân thực của nhà thơ, CCB Nguyễn Xuân Vượng, trích từ tập Rừng Trắng sắp xuất bản của anh
Xem thêm
Thơ Trần Kim Dung với những địa danh mang hồn thi ca
Chùm thơ về chùa chiền, mang hơi thở thiền giữa những xôn xao đời thường.
Xem thêm
Mây trắng, khế chua - Chùm thơ Nguyễn Đức Huyền
Chùm thơ Nguyễn Đức Huyền như một khúc giao hưởng của đời sống, pha trộn giữa chất liệu hiện thực và những rung cảm tinh tế.
Xem thêm