Văn Nguyên Hùng
Trong bối cảnh Thành phố Hồ Chí Minh vừa được mở rộng địa giới hành chính với sự sáp nhập của Bình Dương và Bà Rịa – Vũng Tàu, thành phố không chỉ lớn mạnh về diện tích mà còn nhân lên chất "nghĩa tình" vốn là mạch nguồn của mình.
50 năm đã trôi qua kể từ ngày toàn thắng. Bao máu xương đã đổ xuống để đổi lấy một ngày đất nước không còn chia cắt. Những con đường ở Thành phố Hồ Chí Minh hôm nay rực rỡ cờ hoa, những giai điệu Như có Bác trong ngày đại thắng vẫn vang lên giữa lòng thành phố trẻ trung, năng động...
Trong một thế kỷ qua, báo chí cách mạng Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu của dòng chảy văn hóa Việt. Trong dòng chảy đó, biết bao ngòi bút nhà thơ, nhà văn đã góp phần giữ lửa cho trang báo, đồng thời mang lại sự lãng mạn, sâu sắc và đắm đượm tình người cho nghề báo. Dù là văn thơ hay báo, ngòi bút chân chính đều đặt trên nền tảng của lòng trắc ẩn và khát vọng về sự thật.
Để xứng đáng với truyền thống vẻ vang, đội ngũ người làm báo hôm nay cần giữ vững bản lĩnh chính trị, tinh thông nghiệp vụ, không ngừng học hỏi công nghệ truyền thông mới – và quan trọng hơn cả: giữ cái tâm trong sáng và trách nhiệm với dân tộc.
Kỷ niệm 50 năm giải phóng miền Nam không chỉ là dịp để nhìn lại quá khứ hào hùng, mà còn để tiếp tục hun đúc tinh thần đổi mới, sáng tạo vì một Việt Nam phát triển mạnh mẽ. Từ những chiến công của cha anh, từ những nỗ lực vượt qua khó khăn của cả dân tộc, chúng ta có thêm niềm tin vào tương lai. Hãy giữ vững niềm tự hào, tiếp bước thế hệ đi trước và cùng nhau viết tiếp những trang sử vẻ vang của đất nước!
Tôi trở về với trang viết, như vừa bước ra khỏi một cuộc đối thoại trầm sâu. Và tôi biết rằng, hành trình cầm bút phía trước sẽ không còn là việc "viết cho hay", mà là viết để giữ lửa, để trả ơn, để tiếp nối.
Năm 1975 đất nước thống nhất là thời điểm ngành điện miền Nam bước vào một chặng đường mới, mang theo sứ mệnh chiếu sáng những vùng đất tối, thắp lên hy vọng và mở ra kỷ nguyên phát triển.
Cần Giờ sải rộng cánh bay
Chở niềm khát vọng gọi ngày đầy xuân.
Phú Yên – cái tên của đất Phú trời Yên vang lên như một khúc nhạc dịu dàng, mời gọi những ai từng một lần ghé thăm phải quay lại, và những ai chưa từng đến luôn mong ngóng một ngày đặt chân. Với tôi, nơi đây không chỉ là vùng đất của những kỳ quan thiên nhiên mà còn là chốn hội ngộ của tình bạn, tình yêu văn chương, nghệ thuật.
Năm 2025 mở ra cánh cửa lớn cho sự phát triển toàn diện của văn học nước nhà. Để vươn mình, Việt Nam không chỉ cần sức mạnh kinh tế mà còn cần sức mạnh của văn hóa, của thơ ca, của những câu chuyện được kể bằng trái tim và tâm hồn.
Chính thơ ca – với sự dung hòa giữa truyền thống và hiện đại – sẽ tiếp tục là nơi lưu giữ và lan tỏa tinh thần Việt Nam qua mọi thế hệ.