TIN TỨC
icon bar

Mong gì ở lão hâm? Cái ác mang tên đế quốc

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2025-07-17 19:28:34
mail facebook google pos stwis
643 lượt xem

 

CÁI ÁC MANG TÊN ĐẾ QUỐC

(Viết từ nỗi đau thời cuộc)
 

1.

Ta bất lực trước bao điều tệ bạc

Muốn buông xuôi theo số phận an bài

Mấy vần thơ làm sao ngăn điều ác

Chút tin còn biết đặt vào ai?

 

2.

Lưỡi hái chiến tranh sục sạo khắp nơi

Bàn tay kẻ bạo tàn vấy tanh máu trẻ

Mặt chúng nhơn nhơn, miệng vẫn nói cười

Như thể vừa ra tay cứu nhân độ thế.

 

Thế giới lặng im nhìn bom rơi máu đổ

Nhìn Kiev hoang tàn, Kharkiv hóa tro

Bao tuyên bố khác gì lời chém gió

Khi lửa vẫn thiêu cháy rụi vở học trò!


(17/7/2025)


MONG GÌ Ở LÃO HÂM?

(Vè thời sự)
 

Lão vừa chu miệng hôm qua:

“Ngày mai tôi quyết cho Nga tiêu đời!”

Hôm nay đã hềnh hệch cười:

“Cho Nga… năm chục ngày ngồi - nghĩ thêm!”

 

Mỗi ngày… từ kẻ cuồng điên

Hàng đàn tên lửa quyết nghiền thường dân

Kẻ giết – giết chẳng phân vân

Kẻ hứa – hứa vịt… chẳng cần giữ lông!

 

Nguyên Hùng

(15/7/2025)
 

Ghi chú:

Ngày 14/7, thay vì có tuyên bố cứng rắn như kỳ vọng, Donald Trump phát biểu mập mờ: “Nếu trong vòng 50 ngày không đạt được thỏa thuận, chúng ta sẽ áp thuế thứ cấp với Nga – ít nhất 100%.”; “Chúng tôi sẽ cung cấp vũ khí tốt nhất – nhưng họ (NATO và Ukraina) phải trả tiền. Hoa Kỳ không trả đồng nào cho vũ khí này.”

 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Sáu năm và một câu hỏi: Đâu ngày hạnh phúc?
Hai bài thơ viết vào 20/3/2020 và 20/3/2026: Khi hạnh phúc trở thành một câu hỏi
Xem thêm
Hữu Mai không viết để làm nên huyền thoại
Nhà văn Hữu Mai (1926–2007) là một trong những gương mặt tiêu biểu của nền văn học cách mạng Việt Nam, người đã dành trọn đời mình để viết về chiến tranh và con người trong chiến tranh bằng một giọng điệu điềm đạm, chân thành.
Xem thêm
Tô Hoài – người kể chuyện bền bỉ của văn học Việt Nam
Tô Hoài là một trong những nhà văn không cần huyền thoại… bởi chính đời sống của ông đã là một huyền thoại lặng thầm.
Xem thêm
Bạn già - bạ giàn nào cũng leo
Chúng tôi – những người bạn già – không còn khả năng leo núi nữa… nhưng bạ giàn nào cũng leocool.
Xem thêm
Đường xưa áo trắng | Thơ Nguyên Hùng – Nhạc Minh Thu
Đường xưa có thể đã xa, nhưng hương cỏ và tà áo trắng dường như vẫn còn đâu đây…
Xem thêm
Khi các thi sĩ bước vào nghị trường
Trong loạt Ký họa thơ này, tôi thử phác vài nét chân dung những thi sĩ từng “ghé qua nghị trường”: vài nét ký họa thôi, nhưng hy vọng vẫn nhận ra bóng dáng những nhà thơ đã từng vừa làm thơ, vừa làm… ông nghị.
Xem thêm
Chân dung văn nhân – Khi thơ vô tình đi trước vinh danh
Chùm 10 ký họa thơ đăng Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số tháng 4-2026
Xem thêm
Giữa tên lửa và… thơ
Chùm 2 bài: 3 cụ xứ Gừng & Giữa tên lửa và… thơ
Xem thêm
Ta tuổi gì?
Chùm 2 bài: Ta tuổi gì? và Gặp lại mình
Xem thêm
Một năm lại đi qua vai áo - thơ viết cho ngày 15-2
Chỉ mong mỗi ngày còn viết được câu thơ/ Và đọng vài câu không tuổi.
Xem thêm
Chỉ là cùng nhau già đi - Chuyện nhà bà Cà Rốt
Chùm thơ “Chỉ là cùng nhau già đi” — xin gửi bạn đọc một câu chuyện rất nhỏ, nhưng có lẽ ai rồi cũng sẽ gặp trong đời.
Xem thêm
Câu thơ nhóm lửa tìm tri kỷ
Câu thơ nhóm lửa tìm tri kỷ/ Vó ngựa bước xuân bỗng sáng bừng!
Xem thêm
Năm nàng tiên nhỏ của tôi
Năm Đóa Hoa Nhà Ông Hùng
Xem thêm
Mười năm, hai đám cưới và một ông… thơ thẩn
Mười năm, hai đám cưới – vẫn một người làm thơ,đôi khi bị hiểu nhầm là chính khách hay thương gia.
Xem thêm
Năm khoảnh khắc đáng nhớ
Bắc - Việt dội bom, Nam Hàn choáng váng/ Một thế U23 Việt Nam chói sáng
Xem thêm
Những người đã đi qua nhưng chữ ở lại
Với chùm Ký họa thơ tháng 1 này, tôi chọn giới thiệu ba nhà văn được sinh trong tháng đầu năm và đều đã qua đời: Phùng Quán, Nguyễn Quang Sáng, Khuất Quang Thụy.
Xem thêm
Cuối năm Ất Tỵ nhìn lại bốn chân dung văn chương tuổi Tỵ
Bốn bức ký họa – bốn đời viết – gặp nhau ở điểm chung của tuổi Tỵ: đi qua chiến tranh không bằng tiếng hô, mà bằng sự lặng lẽ chịu đựng; bước vào hậu chiến không bằng hào quang, mà bằng những câu chữ chậm rãi, để thời gian tự trả lời giá trị.
Xem thêm
Dương Hướng viết từ tầng sâu tâm hồn hậu chiến
Xin chia sẻ bài ký họa thơ mà tôi vừa viết về Dương Hướng – người đào sâu hồn người thời hậu chiến, để thấy rằng: có những nỗi đau không cần gọi tên, nhưng ai đọc rồi cũng khó quên.
Xem thêm
Hà Nội bụi
Lang thang tìm gọi vần thơ mới/ Kẹt giữa đục mờ bụi lẫn sương.
Xem thêm
Thân phận tình yêu trong nỗi buồn chiến tranh
Truyện Bảo Ninh u hoài, đầy tâm trạng/ Để nét trầm ám khói nụ cười anh.
Xem thêm