TIN TỨC
icon bar
  • Thơ Nguyên Hùng
  • Chùm thơ Nguyên Hùng trên “Tạp chí Nhà văn & cuộc sống” của Hội Nhà văn Việt Nam

Chùm thơ Nguyên Hùng trên “Tạp chí Nhà văn & cuộc sống” của Hội Nhà văn Việt Nam

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2024-03-09 13:07:46
mail facebook google pos stwis
2061 lượt xem

Cánh buồm thao thức xin đăng tải chùm thơ NGUYÊN HÙNG từ website Tạp chí Nhà văn & cuộc sống của Hội Nhà văn Việt Nam. Trân trọng mời quý vị và các bạn cùng đọc.


 

 

Nghĩa trang Trường Sơn

 

Khi ngã xuống

Các anh còn rất trẻ

Chưa một ngày vui

Chưa một mối tình...

 

Các anh nằm giữa núi rừng, lặng lẽ

Vai kề vai trong đội ngũ điệp trùng

Các anh nằm giữa thương đau Đất Mẹ

Bao nỗi niềm bia đá cũng rưng rưng.
 

                               30/4/2012.

 

Về thăm cha mẹ chiều mưa

 

Về thăm cha mẹ chiều mưa

Con mang theo cả tuổi thơ ân tình

Nén hương con khấn thần linh

Cầu mong cha mẹ yên bình cõi tiên

 

Nén hương con khấn mẹ hiền

Cầu xin cuộc sống ấm êm trong ngoài

Xin cha tháng rộng ngày dài

Bên con đều bạn không ai là thù...

 

Mưa xiên đồng vắng gió lùa

Lời thương khấn mãi vẫn chưa cạn lòng

Khôn thiêng... ngọn lửa chợt bùng

Thương cha nhớ mẹ... rưng rưng trời chiều.

 

 

 Biển và Em

 

Anh lớn lên trên sóng

Nên say hoài biển xanh

Biển đưa ngàn cánh võng

Ru bồng bềnh hồn anh.

 

Em chỉ là giọt nhỏ

Giữa dòng đời lặng trôi

Mà trước em, anh ngỡ

Trước muôn trùng biển khơi.
 

            1985

 

Tết này em có lạnh không?

 

Tết này em có lạnh không

Hai mươi năm vẫn mùa đông xứ người

Tuyết rơi phủ trắng đất trời

Gốc quê còn nhựa bật chồi xanh non?

 

Tiệc xuân chẳng thiếu thức ngon

Dưa cà xứ Nghệ mặn giòn có chăng

Nhớ chăng những lát cá măng

Những khoanh cá thửng cháy vàng tuổi thơ?

 

Em giờ nửa tỉnh nửa mơ

Khi mong biển đến, lúc chờ thu sang

Nhớ thương lệ ngấn hai hàng

Ướt năm dòng kẻ mênh mang nỗi niềm

 

Thương em ngày lẫn vào đêm

Thương mình từng cũng lấm lem đất người

Bảy mùa đi dưới tuyết rơi

Đủ cho ta nhớ một thời xa quê.

 

 

Huế và Em

 

Em đưa anh về thăm Huế mới

Thăm Phú Xuân, Thuận Hóa một thời

Trời Ngự Bình xanh cao vời vợi

Nước Hương Giang êm ả lững lờ trôi.

 

Thăm Đại Nội thử làm vua chốc lát

Để cả đời thư thái phận thường dân

Rời đỉnh phù du, vui niềm vui thường nhật

Được nói cười thỏa thích giữa người thân.

 

Đi thuyền rồng trên sông đêm nghe hát

Ta ngược dòng về khúc Nam Ai

Cầu Trường Tiền vắt ngang làm khuông nhạc

Mỗi bóng người qua – một nốt nhạc ngân dài.

 

Ta bên nhau suốt chiều dài đất nước

Để xuân nay dừng chiêm ngưỡng Huế xưa

Thắp nén nhang viếng tiền nhân thuở trước

Hỏi Huế bây giờ đã trẻ lại chưa?

                        *

Em đưa anh về thăm chốn cũ

Tìm lại tuổi xanh áo trắng phượng hồng

Em và Huế đang ngược thời thiếu nữ

Anh xin làm bến đợi phía cuối sông.

 

                    10-2011.

 

Gửi dòng sông câu ví

 

Ta sinh ra từ một dòng sông

Sông dài rộng, con đò ngang thì bé

Đạn rít bom gầm cày nát thời thơ trẻ

Khói lửa vừa tan mỗi đứa một phương trời

 

Gặp lại nhau sông giờ khác xưa rồi

Bến đò cũ chỉ còn là ký ức

Ta bên nhau vẫn bồi hồi sóng nước

Như thuở nào canh bến đợi thuyền cha

 

Tháng năm dài sống trong cách xa

Dòng sông mẹ chảy qua từng giấc ngủ

Dù trôi đâu vẫn không vơi nhung nhớ

Thương những mái chèo sấp ngửa sớm khuya

 

Dòng sông quê bao kỷ niệm ngày qua

Là bến đậu cho ta chiều xế bóng

Xin quỳ xuống nâng niu từng con sóng

Giữ riêng mình - tìm lại tuổi thơ xưa

 

Ơi dòng sông ngọt lịm điệu đò đưa

Ơi dòng sông mặn mòi câu ví dặm

Giá mỗi chiều được về quê ngụp tắm

Giữa trong xanh da diết một cánh buồm...

 

                        8-5-2011

 

 

Tìm em ngược dòng sông nhớ

 

Anh tìm em ngược dòng sông nhớ

Tìm lại chốn xưa nơi gửi nụ hôn đầu

Tìm những ước mơ theo cánh buồm nâu

Tìm dáng em chờ thuyền cha trên bến.

 

Anh đi tìm em lần theo hương biển

Theo vị mặn mòi trong những câu ca

Tiếng sóng thầm thì thao thức bờ xa

Lời hẹn tuổi thơ ủ xanh nhẫn cỏ.

 

Anh đi tìm khi bóng ngày vừa đổ

Em gánh ước mơ theo mẹ chuyến chợ chiều

Khơi bếp lửa hồng sưởi mái tranh nghèo

Em học hát và lớn khôn từ lời ru của mẹ

 

Mấy mươi năm cuộc đời bao dâu bể

Anh và em trôi dạt mấy góc trời

Nhưng tình quê đâu thể cạn vơi

Như sông quê sóng không thôi dào dạt

 

Ngược sông nhớ tìm lại ngày đã mất

Gặp dáng em ngồi hát phía chân trời

Gió lạnh lùa và tuyết trắng cứ rơi

Má em hồng trở về thời thiếu nữ.

 

 

Đến Côn Đảo hôm nay

 

Côn Đảo xưa

Sân trại tù mấy gốc bàng cổ thụ

Là chứng nhân bao máu chảy đầu rơi

Sau bức tường những hình hài bé nhỏ

Mấy mươi năm không hề thấy mặt trời.

 

Những gốc bàng nay thành cây di sản

Tán sum suê che dịu vạn linh hồn

Giữa biển xanh chưa một lần được tắm

Để trong mơ cây hóa những cánh buồm.

 

Giấc mơ xưa đã thành hiện thực

Côn Đảo nay sừng sững một con tàu

Là tiền đồn thức canh thềm lục địa

Là chứng nhân khai mở những giếng dầu.

 

Mỗi xuân sang, xin được về Côn Đảo

Viếng anh linh hồn cốt vạn anh hùng

Nén tâm nhang đẫm hương linh chị Sáu

Cầu bình yên cho con cháu Lạc Hồng.

 

 

Người trồng rừng Cần Giờ

 

Một thời nơi đây - vùng biển chết

Bởi đạn bom và chất độc quân thù

Tàn lụi mắm bần, xác xơ sú vẹt

Đất và người bạc xám ưu tư.

 

Rồi một ngày Dân theo lời Tổ quốc

Con theo cha đi tìm hạt ươm mầm

Triệu cây non bén rễ bùn ngập nước

Một cánh rừng người mong đợi trăm năm.

 

Ba thế hệ thủy chung cùng cây đước

Cho đất này ngút ngát một màu xanh

Nắng cho điện và mưa làm ngọt nước

Nhà giữa rừng sâu một mái tranh.

 

Ươm rừng ngập mặn ngày đói khát

Mẹ gửi con thơ, vợ xa chồng

Thù lao vừa đủ phần cơm nhạt

Mà tình người sông nước mênh mông…

 

Rừng Cần Giờ đã tái sinh như thế

Không cần chờ không cần đợi trăm năm.

 

 

Khủng bố

 

Những kẻ cuồng tín bất lương

Khủng bố dân thường

Bằng không tặc

Bằng đánh bom tự sát

 

Các cường quốc

Khủng bố láng giềng

Hăm dọa thế giới vốn chẳng bình yên

Bằng bom hạt nhân

Bằng tàu sân bay

Bằng tên lửa tầm xa

 

Các chính trị gia

Trước mỗi kỳ tranh cử

Khủng bố nhau

Bằng mớ email cũ nhàu

Bằng những mẩu băng thu hình gót chân a-sin đối thủ

 

Người ngộ chữ

Khủng bố nhau

Bằng những lời mỉa mai, cay nghiệt

Ác hơn đánh bom liều chết

Nguy hiểm hơn bom hạt nhân

Bẩn thỉu hơn những đoạn băng ghi lén.
 

Nguồn: Thơ Nguyên Hùng (Tạp chí Nhà văn & cuộc sống)

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Mưa trên đảo Sơn Ca
Với đất liền, đó chỉ là cơn mưa.Với Trường Sa, đó là niềm vui của cây lá, của công trình đang xây dựng và của những người đang ngày đêm làm xanh hòn đảo.
Xem thêm
Ô cửa lớp nhìn ra biển
Trong hải trình đến Trường Sa, những lớp học nhỏ trên các đảo Song Tử Tây và Sinh Tồn là những nơi để lại trong tôi nhiều cảm xúc đặc biệt. Ngoài ô cửa là biển, trong lớp là những ánh mắt trẻ thơ và người thầy lặng lẽ gieo yêu thương.
Xem thêm
Dấu chân Người trên đảo Sơn Ca
Tôi rời đảo khi chiều buông mặt sóngNgoái nhìn Người sừng sững chốn biên cươngTượng trầm lặng giữa bốn bề biển độngNgười đứng đây làm Tư lệnh chiến trường!
Xem thêm
Người giữ nhịp tim giữa biển
Giữa trùng khơi sóng đầy vơiCó người giữ nhịp cho đời-biển-xa.
Xem thêm
Cho tàu lại ra khơi
Họ không là người buông câu thả lướiKhông cùng ngư dân chống chọi bão giôngNhưng mỗi lần giúp một con tàu sống lạiLà giữ gìn một cột mốc giữa Biển Đông.
Xem thêm
Thành phố trong ước mơ của Người
Thành phố này lớn lên cùng ước mơ của Người/ Trong tiếng trẻ thơ đến trường mỗi sáng
Xem thêm
Từ Bến Nhà Rồng…
Hướng tới kỷ niệm 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Hồ Chí Minh (1976 - 2026), tôi đang viết một chùm thơ về thành phố thân yêu này, đồng thời thử nghiệm chuyển một số bài thành ca từ cho những ca khúc mới.
Xem thêm
Thành phố mang tên Người
Thơ Kỷ niệm 50 năm Thành phố Sài Gòn - Gia Định mang tên Hồ Chí Minh (1976 - 2026)
Xem thêm
Khi dải Ngân Hà kéo xuống biển đêm
Khi tàu Trường Sa 571 chạy giữa biển đêm Trường Sa, có lúc tôi ngỡ dải ngân hà vừa kéo xuống mặt nước. Nhưng đó là ánh đèn câu của những con tàu ngư dân đang bám ngư trường giữa trùng khơi - mưu sinh, giữ nghề và lặng lẽ cùng lính đảo góp phần giữ biển.
Xem thêm
Tàu mẹ giữa ngư trường
Lớn lên từ một làng chài ven biển, tôi không xa lạ với những câu chuyện về nghề đi biển và mô hình “tàu mẹ – tàu con” ở các ngư trường xa.
Xem thêm
Nương vào nhau giữa Biển Đông
“Nương vào nhau giữa Biển Đông” chỉ là những ghi chép ban đầu bằng thơ, từ góc nhìn của một người con quê biển, như một lời tri ân nhỏ gửi tới những ngư dân đang ngày đêm bám biển - những con người lặng lẽ góp phần giữ cho biển của mình luôn có bóng dáng quê nhà và sự bình yên nơi biên cương Tổ quốc.
Xem thêm
Gửi nắng vào đêm biển
Ở Nhà giàn DK1, người lính không chỉ giữ biển bằng ý chí và thép cứng trước phong ba, mà còn bằng những điều rất đời thường: chắt chiu nắng trời, vun một luống rau, giữ tiếng gà gọi sớm giữa biển xa. "Gom nắng giữa biển" được viết từ một cảm xúc như thế — khi ánh sáng cũng biết góp phần làm ấm một mái nhà giữa mênh mông.
Xem thêm
Những cánh quạt gió Trường Sa
Ở nơi đầu sóng ngọn gió Trường Sa, những cánh quạt điện gió không chỉ mang ánh sáng đến đảo xa, mà còn âm thầm bồi đắp niềm tin về một chủ quyền được dựng xây bằng tầm nhìn, khoa học và ý chí bền bỉ. “Những cánh quạt gió Trường Sa” là một lát cắt cảm xúc nhỏ của tác giả trước những “cột mốc không khắc chữ” giữa biển trời Tổ quốc.
Xem thêm
Đèn biển Trường Sa Đông
Không cần đứng thật cao để nhìn biển, chỉ cần ngồi cạnh người giữ biển, đã thấy biển trong lòng.
Xem thêm
Lời cha dặn con ở Đám cưới nơi đảo xa
Cha vui có được dâu hiềnMong Kiều vững chãi giữa miền phong baCon trai kiêu Dũng của chaChúc con vượt mọi sóng xa bão gần!
Xem thêm
Những đêm boong tàu
Những đêm trên boong tàu Trường Sa 571, giữa gió mặn và sóng tối, ánh đèn vàng, tiếng hát, vài câu thơ ứng khẩu, một điệu dân ca quê nhà… đã khiến một khoảng boong nhỏ chênh vênh giữa biển trời bỗng hóa thành sân quê.
Xem thêm
Bình yên nơi đảo xa – Chùm thơ Nguyên Hùng
Trường Sa không chỉ có sóng gió, thao trường và những người lính ngày đêm giữ biển… Ở đó còn có những khoảng bình yên rất đỗi dễ thương: nụ cười lính trẻ, đám cún thân quen và một chú chó ngủ say ngay mép nước triều lên.
Xem thêm
Lá cờ ôm cả xôn xao biển trời
Từ miền sóng gió xa xôiTôi mang về tặng cháu tôi bất ngờ:Dấu son in giữa lá cờNhư mang theo cả biển bờ Trường Sa
Xem thêm
Như lắng nghe tiếng đáy biển vọng về
Biển vẫn xanh. Trời mây vẫn thế. Nhưng dừng bên Cô Lin hôm nay, có những phút giây người ta bất giác nói thật khẽ, như nghe từ đáy biển một điều gì còn vọng lại. "Tiếng đáy biển vọng về" được viết từ một cảm xúc như thế.
Xem thêm
Những dấu biển giữa đời tôi
Tôi đứng lặng giữa màu cờ đỏ ấyNhững dấu son còn thơm mùi gió xaTưởng đóng xuống vài miền đất đã đếnMà hóa thành dấu biển giữa đời ta…
Xem thêm