TIN TỨC
icon bar

Quê hương và biển hòa quyện trong nhau

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2024-09-01 20:00:51
mail facebook google pos stwis
1606 lượt xem

VỀ THƠ NGUYÊN HÙNG
(Mời click vào dòng chữ trên để truy cập chuyên mục)

TRẦN QUANG KHÁNH
(Đọc “Trăm khúc hát một chữ duyên” của Nguyên Hùng)

Tôi đọc thơ Nguyên Hùng trong những ngày Covid hoành hành dữ dội - đọc trên facebook. Lúc đó tôi chưa hề gặp anh, nhưng chính qua những bài thơ và ca khúc phổ nhạc thơ của anh mà trở thành quen thân từ bao giờ.

Những bài thơ mà anh đặt vào trong ”108 đoản khúc thơ” đã lôi cuốn tôi buổi đầu. Và cho đến khi có trong tay tập thơ nhạc chọn lọc “Trăm khúc hát một chữ duyên” của anh thì tôi thấy những cảm nhận về thơ anh từ ban đầu không đổi.

Thơ của Nguyên Hùng mở ra với không gian rộng, đề tài phong phú nhưng với tôi vẫn là tiếng lòng hướng về quê hương nơi anh sinh ra. Thơ anh gắn chặt với biển với dòng sông và từ đó cất lên giai điệu của thơ.

Biển trong thơ Nguyên Hùng không dữ dội, không có sóng gào thét, không có những cơn cuồng phong. Thơ viết về biển của anh là kí ức của người con mong đợi cánh buồm xa của người cha trở về sau chuyến hành trình bươn chải trên đại dương. Anh không phải là người ở trên những chuyến đi xa đầy lãng mạn nhưng cũng đầy hiểm nguy ấy. Cũng chính vì vậy biển trong thơ anh phảng phất, lồng lộng cụ thể và cũng thật mơ hồ như phủ một lớp màu của thi ca mơ-thực.

“Biển triệu năm cứ xanh

Mây triệu năm cứ bạc”

             (Ngàn năm anh và em)

Và:

  “Biển thắp sáng tuổi thơ đầy mơ ước

  Lớn khôn rồi lại khát thuở thần tiên”

               (Cho biển mãi xanh)

Biển trong thơ Nguyên Hùng không đóng khuôn trong một khái niệm, hình ảnh mặc định. Mà ngược lại nó luôn là một hình ảnh chứa đựng cảm xúc luôn biến động, lan tỏa. Chính cảm xúc của anh biến đổi không ngừng, rực cháy không ngừng đã làm cho hồn biển “chòng chành”, ”dâng trào lên mãi”:

“Biển ngủ rồi

ta chưa hết chòng chành

Con sóng giữa lòng ta cứ dâng trào lên mãi

Thuyền buông neo

Người nằm im trên bãi

Mà cánh buồm tình ái vẫn ra khơi…”

                   (Cánh buồm tình ái)

Không có “não bạt bằng vàng” như ý nào nhốt nổi trái tim của con người trong đó có thi sĩ Nguyên Hùng.

Tình yêu quê hương gắn với hình ảnh biển rất cụ thể trong thơ Nguyên Hùng có lúc được khái quát, vươn lên một tầm cao mới trong kích cỡ cảm xúc và tư tưởng

"Biển với ta không thể chia rời

Là phên giậu, là dầu, là tôm cá

Những kẻ nào đang lấn từng bãi đá

Biển hãy dồn sóng dữ cuốn chúng đi”

                     (Cho biển mãi xanh)

Quê hương và biển hòa quyện trong nhau. Có lúc quê hương hiện ra trong từng con sóng, cánh buồm, hình ảnh người dân ăn sóng nói gió hào hùng bi tráng. Nhưng có lúc là sự kết tinh trong những bông hoa rất đỗi bình thường mà người ta ít chú ý và hay lãng quên. Hình ảnh hoa khoai lang bên bờ biển Đông dữ dội và bình yên sao mà ấn tượng, ám ảnh vậy!

Hình ảnh này đã được nhạc sĩ Lê An Tuyên đưa vào ca khúc thật thăng hoa, gọi bao cảm xúc của người con xứ Nghệ nói riêng đang ở nơi nào đấy góc bể chân trời nhớ về tuổi thơ, nhớ về ngày đói khát, buồn thương và hy vọng trong quá khứ.

“Những luống khoai nở bùng hoa trắng

Biển sóng lô xô ru đảo cát vàng”

Một loài hoa thật độc đáo. Hoa nở không phải để cắm vào bình hay gói thành bó bọc trong giấy hồng để trao tặng mà đây là những bông hoa gửi đến những đứa trẻ nghèo, những người dân quê một một nắng hai sương một nguồn sống.

“Thương hoa khoai khiêm nhường trên cát

Tím lặng thầm cho củ ngọt lớn lên”

Và cũng chính vì thế chúng ta không có gì ngỡ ngàng khi người trai miền biển xứ Nghệ nghèo dù được du học nơi trời Tây, được gặp nhiều loài hoa sặc sỡ, quý lạ nhưng không làm phai đi hình ảnh hoa khoai quê hương.

“Tự nhận mình một cánh hoa lang

Em thuở ấy hồn nhiên đến thế

Em trong sáng và hoa quê bình dị

Cứ lặng thầm…

Gieo hạt nhớ trong tôi!”

             (Lặng thầm một loài hoa)

Cái hạt nhớ ấy được ủ ấm trong tình yêu quê hương và đã nảy mầm xanh, kết mật trong cuộc đời và thơ của TS Thủy công, thi sĩ Nguyên Hùng!
 

LẶNG THẦM HOA QUÊ
Nhạc: Lê An Tuyên
Lời: Nguyên Hùng
Thể hiện: Hoàng Viết Danh
Dựng clip: Hoàng Xuyên


 

TP. Hồ Chí Minh, 21/8/2024.

Bài viết liên quan

Xem thêm
Bàn tròn kỳ 40: Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp
Di sản Hán – Nôm và khoảng trống không thể bù đắp – một cuộc đối thoại cần thiết từ Bàn tròn Văn học.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 4
“Tản mạn chuyện thẩm thơ” là những suy ngẫm chỉ chu, điềm đạm của PGS-TS Vũ Nho về thơ, về nghề và về trách nhiệm với chữ.
Xem thêm
Sau những bước chân là ngọn lửa đời
Nhà thơ Trần Quang Khánh cảm nhận về“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”- tập thơ của nhà thơ Trần Kim Dung
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 39 - Khi văn chương bị đẩy ra pháp đình đạo đức
Chùm thơ Nguyễn Khoa Điềm và những điều suy ngẫm
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 3
Cũng có thể cô lấy chồng do một sự ép uổng nào đó, và bây giờ cô chê anh ta. Nhưng liệu cô đã vượt qua được khó khăn, đã tháo cởi nổi chiếc “gông đeo cổ” ấy?
Xem thêm
Ba tiếng nói – một sự thật nhân văn
Viết về chiến tranh —bằng tình yêu con ngườivà lòng nhân ái hiếm có.
Xem thêm
Tản mạn chuyện thẩm thơ - bài 2
Thơ vốn là tiếng nói nội tâm, nhưng để tiếng nói ấy chạm đến người đọc, cần cả sự tinh tế trong phê bình và sự biết lắng nghe của tác giả.
Xem thêm
Có một cánh buồm thơ đang hát
Nguồn: Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số 11/ 2025
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 38: Đẹp nhưng không giữ được nhiệt chữ?
Bái về một tâm thế viết – và một căn bệnh thẩm mỹ của văn chương Việt hôm nay.
Xem thêm
Nét vẽ tươi tắn bằng thơ
Bài của Nguyễn Trường - Rút từ cuốn “Gặp gỡ những vùng văn học” của Nguyễn Trường, Nxb Thanh Niên, 11/2024
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 37: Văn học và điện ảnh – Từ trang sách đến màn ảnh
Khi văn học bước vào phim hành động, cần giữ gì của nguyên tác và chấp nhận hy sinh gì cho nhịp điệu màn ảnh?
Xem thêm
Tính nhân văn và hiện thực trong Hoàng hôn lóng lánh
(Đôi điều về tiểu thuyết “Hoàng hôn lóng lánh”, Nxb Văn học, 2024)
Xem thêm
Tản mạn chuyện... thẩm thơ
Tôi không nhớ chính xác đã đọc bài tổng kết cuộc thi thơ của Xuân Diệu vào năm nào, nhưng ấn tượng về sự tinh tế của ông hoàng thơ tình này vẫn còn mãi. Có hai ví dụ về những góp ý của nhà thơ Xuân Diệu mà tôi không thể quên.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 36: Khi nhà thơ bị “vô hình” trong ca khúc phổ thơ
Có một nghịch lý đáng buồn trong đời sống âm nhạc – thơ ca: ca khúc phổ thơ thì nhiều, nhưng tên nhà thơ thường bị quên lãng.
Xem thêm
“Chữ gọi mùa trăng” – Khúc tri âm dịu dàng của một tâm hồn nữ tính
Tập thơ “Chữ gọi mùa trăng” của Triệu Kim Loan là thế giới nội tâm phong phú, đa chiều của một tâm hồn phụ nữ đầy trải nghiệm.
Xem thêm
Bàn tròn kỳ 35: Ai đang gieo “tin giả” trong văn học?
Ai mới thật sự gieo “tin giả” vào lòng công chúng? Và phải chăng chính sự thiếu minh bạch, thiếu chính trực của những người cầm bút mới là “chất độc” đầu độc niềm tin văn học hôm nay?
Xem thêm