TIN TỨC
icon bar

Vẫn mang hình bóng quê nhà | chùm thơ nhiều tác giả

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2023-12-07 17:29:07
mail facebook google pos stwis
1671 lượt xem

Chúng tôi vừa nhận được món quà rất dễ thương từ quê nhà. Cảm ơn Nghệ An Cuối Tuần thật nhiều. Và đặc biệt xin cảm ơn người đã chọn và giới thiệu chùm thơ – thi sĩ Bùi Sỹ Hoa. Xin copy về đây để giới thiệu cùng các bạn.
 

VẪN MANG HÌNH BÓNG QUÊ NHÀ

“Đêm cứ trắng kệ chè xanh cứ giục” do nỗi “em đã phải bùa” hẳn là lòng của… khách quý; còn người thấy hàng cau trong phố mà nôn nao, xao động thì đó đích thực là một người nhớ quê khôn tả. Thấm đẫm trong tình quê ấy là nỗi trằn trọc của người đồng cạn, đồng sâu với gàu sòng, gàu dai tát mỏi “những tối cạn trăng, những sáng cạn ngày”; của người vùng cao “ban mai thức trên chàm thẫm”; của người ăn sóng, nói gió nhưng khi xa vắng người yêu lòng lại “dâng biển đắng khôn cùng”…

Bùi Sỹ Hoa chọn và giới thiệu.

 

NGUYÊN HÙNG

Đồng hương

 

Cao thấp ngại chi - đều bạn hữu

Xa gần chuyện vặt - thảy đồng hương

Chớ buồn lắm bạn đời rơm rạ

Đừng tiếc không người mệnh kim cương…

 

Biển đắng

 

Ngày không em ngỡ dài vô tận

Anh vật vờ cháy ruột chờ mong

Em trốn đâu ảo mờ nhân ảnh

Nơi anh dâng biển đắng khôn cùng...

 

 

TRẦN MAI HƯỜNG

Một đêm với Con Cuông

 

Không thể yêu mà sao cứ nhớ

Tiếng tù và anh rúc dọc nương mùa

Gọi ban mai thức trên chàm thẫm

Con Cuông dậy thì - Con Cuông như thơ

 

Ửng một chiều ngô phơi đầy góc cỏ

Gió chạm thơm cầu treo lắt lẻo mềm

Ngây ngất nắng ngủ dầy trên mắt lá

Em đã phải bùa, em dạ, em…

 

Ta nào biết cứ quay mình là biệt

Hình dung ai lăng lắc cuối đường mưa

Bao nhiêu năm đã ngoài nhau, đã khác

Anh hết anh rồi

Em vẫn xưa

 

Em ngơ ngác trước Con Cuông giờ lạ

Trái xanh non thầm ước một mơ vàng

Đêm cứ trắng kệ chè xanh cứ giục

Em tự buông mình - em mở đêm

Để nhớ Thành Vinh một thời em

Chút son môi

Riêng lắm

Một người

 

 

LÊ ĐÌNH CÔNG

Cau trong phố

 

Cám ơn người đưa cau vào phố

Để chiều nay hương tràn ngõ nhỏ

Để hồn tôi chợt òa

Hàng cau, mái rạ chốn xưa

 

Hàng cau trong nắng, trong mưa

Vút cao ngóng đợi, trông chờ

Người về làng cũ

Quên sao những năm tuổi nhỏ

Những trưa chân đất, đầu trần

Ngày cưới chị tôi cau vui đón hai hàng

Miếng trầu thắm duyên đôi lứa

Ngày tiễn cha về trời

Cau hai hàng rũ rượi

Miếng trầu buồn chia nỗi tử sinh

 

Những ngày hè tôi về

Giã cối trầu tươi

Bỏm bẻm nhai trầu, mẹ lắng buồn vui

Rồi làng tôi người ăn trầu thưa dần

Hàng cau buồn đứng trơ

Tôi bồn chồn như khuyết vắng người thân

 

Cám ơn người đưa cau vào phố

Để cúng thờ tổ tiên

Để như xưa, cau đưa người chạm ngõ

Để người nay sống trong biệt thự

Vẫn mang theo hình bóng quê nhà

 

NGUYÊN NHƯ

Trên cỏ

 

Nghe trăng rụng đầy sân nhà mẹ

Miên man cỏ thức

Những điều ngỡ đã xanh xa

 

Lằng lặng Truông Băng thơm đầy gió thở

Hồn ông lên trời, hồn bà ra sông

Bà nhìn thấy và ông nhìn thấy

 

 

Nhà cậu khoảnh vườn xanh mướt mải

Con ngủ cùng đốm sáng nhỏ nhoi

Một mắt mọc ngoài đồng bỏng gắt

Một mắt mọc trên rú vu vơ

Lửa ai đốt vào mắt

Lửa ai nhóm lòng tay

 

Trông theo ráng chiều xưa thân thuộc

Thương đáy gàu dai, gàu sòng

Con mương ông bà tát mỏi

Những tối cạn trăng, những sáng cạn ngày

 

Một đời trám bùn sương

Như cây rơm rút dần năm tháng

Ông bà già để cội cho con.

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hoa Lư & Dấu chân tiền nhân
Từ Hoa Lư mở nước đến Tràng An hôm nay, non sông vẫn mang trong mình dấu ấn của tiền nhân. Một khúc hùng ca và một khoảng lặng – đủ để thấy lịch sử không chỉ ở phía sau, mà vẫn hiện diện trong từng dáng núi, dòng sông
Xem thêm
Tháng Tư – gặp lại hai giọng thơ: Hoàng Nhuận Cầm, Lưu Quang Vũ
Hè về, nhớ về hai gương mặt thơ quen thuộc của một thế hệ: Hoàng Nhuận Cầm và Lưu Quang Vũ.
Xem thêm
Trời bắt số đào hoa - Chùm thơ Nguyên Hùng
Ta dễ tính, gặp số nào cũng gật/ Nên trời đì bắt số… đào hoa
Xem thêm
Nha Trang không biển & Một mình với biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Không phải lúc nào đến biển cũng gặp biển. Có những chuyến đi, vì mải một phía khác của mình, mà điều cần chạm… đã lặng lẽ lùi xa.Và cũng có khi… biển dâng lên từ phía rất dịu êm.
Xem thêm
Nam Định vang mãi khúc tình quê
Giữa bộn bề, vẫn còn đó một miền quê mang theo trong nhịp phách hát văn hát xẩm, trong giọng nói, trong lòng người Nam Định.
Xem thêm
Chuyện ở làng bè
Biển trời khi nắng khi mưa/ Tình em với biển vẫn chưa đổi mùa.
Xem thêm
Trước ngày ra Trường Sa
Trường Sa, trong bài viết này, không chỉ là một điểm đến ngoài khơi, mà là một điểm tụ của ký ức, của văn chương và của những rung động rất riêng
Xem thêm
Làm sao đổi được một miền gọi nhau
Thôn – làng có thể đổi tên/ Làm sao đổi được một miền gọi nhau.
Xem thêm
Chuyện thế giới – Chuyện xứ ta
Hai bài thơ này được viết từ hai câu chuyện khác nhau: một ở ngoài kia, một ở ngay quanh ta.
Xem thêm
Ở lại Hà Giang
Quả tim trẻ của gái yêu đã ngủ/ Nay hồi sinh trong lồng ngực Việt Nam
Xem thêm
Bốn văn nhân, một mạch văn chương
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Xem thêm
Nhờ đọc “Đảo chìm”… một ý hay bỗng nổi lên
Ký họa thơ này, hóa ra… tác giả cũng có quyền “đồng sáng tác”. Nhưng phải công nhận, ông Khoa sửa một chữ “Giun” – là làm cả bài thơ… đậm đất hơn hẳn.
Xem thêm
Chuyện trên trời, việc dưới ao
Chuyện trên trời thì xa, chuyện quanh ta… chép lại mua vuicool
Xem thêm
Một cõi đi về… và một cõi ở lại
Trịnh Công Sơn (1939–2001) – người đã đi qua cõi tạm, nhưng còn ở lại rất lâu trong những câu hát.
Xem thêm
Tôi lại về đây tưởng niệm một thời
Anh lại về đây tưởng niệm một thời/ Đã theo em đến nơi nào xa lắm
Xem thêm
Trần Nhuận Minh - Nhà thơ áp tải sự thật
Nói về nghề văn, nhà thơ Trần Nhuận Minh chia sẻ: “Có một nỗi niềm nào đó thực sự ám ảnh anh, buộc anh phải viết ra, để giữ thăng bằng cho chính bản thân mình”.
Xem thêm
Nghĩ vụn về thơ nhân Ngày Thơ Thế giới
Thơ không thể khiến các quốc gia chấm dứt những cuộc chiến, nhưng có thể khiến con người biết cảm thông, biết đau trước nỗi đau của người khác, và biết rằng… nỗi buồn không có biên giới.
Xem thêm
Giấc mơ đưa cháu về quê
Viết cho cháu – khi cháu còn chưa biết quê là gì...
Xem thêm
Sáu năm và một câu hỏi: Đâu ngày hạnh phúc?
Hai bài thơ viết vào 20/3/2020 và 20/3/2026: Khi hạnh phúc trở thành một câu hỏi
Xem thêm
Hữu Mai không viết để làm nên huyền thoại
Nhà văn Hữu Mai (1926–2007) là một trong những gương mặt tiêu biểu của nền văn học cách mạng Việt Nam, người đã dành trọn đời mình để viết về chiến tranh và con người trong chiến tranh bằng một giọng điệu điềm đạm, chân thành.
Xem thêm