TIN TỨC
icon bar
  • Văn Nguyên Hùng
  • “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” – Hành trình thi ca như một sự hành đạo

“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” – Hành trình thi ca như một sự hành đạo

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2026-01-13 17:44:05
mail facebook google pos stwis
436 lượt xem

“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong”  của nhà thơ Trần Kim Dung sẽ được Nhóm Bạn văn & Miền chữ tổ chức ra mắt vào sáng 18/1/2026.

 

NGUYÊN HÙNG

“Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong” (NXB Hội Nhà văn, 2025) không đơn thuần là một tập thơ du ký, cũng không chỉ là những bài thơ ghi chép hành trình. Ẩn dưới lớp địa danh, phong cảnh và sự xê dịch không mệt mỏi của không gian, tập thơ hiện lên như một hành trình tinh thần, nơi thơ – ký ức – lịch sử – đạo lý hòa quyện trong một giọng điệu nữ tính, điềm đạm và nhất quán.

Điểm nổi bật trước tiên của tập thơ nằm ở tính trữ tình với tư thế của một người từng trải đã đi qua nhiều thập kỷ, vẫn giữ được năng lượng dấn thân và sự tươi mới trong cảm xúc. Ở tuổi ngoài tám mươi, như bạn bè đồng nghiệp đều nhận thấy, nhà giáo – nhà thơ Trần Kim Dung vẫn “đi – viết – hội ngộ – thương mến nhân quần”, và thơ chính là nơi lưu giữ bản lý lịch tinh thần trung thực nhất của đời sống ấy.

Không gian thơ trải rộng từ Yên Tử, Đường Lâm, Lạng Sơn, Móng Cái, Côn Đảo, Phú Yên, Sài Gòn… đến Lào, Hàn Quốc. Tuy nhiên, tập thơ không rơi vào tản mạn, bởi mỗi địa danh đều được đặt trong chiều sâu lịch sử – văn hóa – nhân sinh, chứ không chỉ được nhìn như một thắng cảnh. Trước Am Mỵ Châu, nhà thơ không dừng ở huyền thoại mà nhấn mạnh “bài học đời còn gửi đến muôn mai”; trước Côn Đảo, “địa ngục trần gian” được đối sánh với ánh sáng nhân văn và tinh thần bất khuất của con người Việt Nam.

Xuyên suốt tập thơ là mạch thiền – đạo – nhân ái, thể hiện rõ trong những câu hỏi mang tính tuyên ngôn:

“Ai ngăn được bước chân người hành đạo
Lên cõi thiền cao vút đỉnh Bạch Vân?”

Ở đây, “hành đạo” không chỉ là Phật đạo, mà còn là đạo làm người, đạo làm thơ. Thơ trở thành phương tiện để chiêm nghiệm, để lắng lại, để hòa giải con người với lịch sử và với chính mình.

Về phương diện nghệ thuật, thơ Trần Kim Dung không tìm cách cách tân hình thức hay sáng tạo chữ nghĩa. Chị vẫn trung thành với lối viết trong sáng, chân phương, mạch lạc, dễ tiếp nhận. Chính sự tiết chế ấy tạo nên một giọng thơ chân thành, đáng tin cậy, phù hợp với mạch trữ tình – ký ức – suy tưởng. Thi ảnh trong thơ chị chân thực như những lát cắt tư liệu: “tường đá ong bền bỉ”, “bóng Mỵ Châu thấp thoáng”, “mái chùa treo trên vách đá”, “bến đò khuya sớm nắng mưa đâu rồi?”.

Tứ thơ trong “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong thường là sự giao hòa giữa thấy – kể – chiêm nghiệm. Triết lý không cao siêu mà rất đời, rất thực: chạm vào một viên đá ong cũng là chạm vào nghìn năm lịch sử: “Vó ngựa đâu đây còn lộp cộp đá ong/ Voi của Ngô Vương nghỉ bên rặng ruối/…Làng cổ Đường Lâm rộn rã sớm trưa/ Tường đá ong như lá phổi/ phập phồng ngàn năm vẫn thở”...

Mỗi trang thơ khiến quá khứ sống dậy từ đất, từ những vùng đất vẫn vọng tiếng cha ông trong từng lớp đá, khúc sông, gò đồi lộng gió.

Đặc biệt, những bài thơ viết về Sài Gòn mang đậm cảm xúc nhân văn, ghi lại hình ảnh một thành phố “giữ người lại bằng nghĩa tình” – từ đời sống thường nhật đến những thời khắc thử thách khắc nghiệt như đại dịch. Ở đó, thơ không ồn ào bi lụy, mà lặng lẽ ghi chép, chia sẻ và nâng đỡ: “Chẳng phân giàu nghèo, đầy ắp nghĩa nhân/ Bắc Trung Nam cùng về đây hội ngộ/ Chia ngọt sẻ bùi, vượt bao giông tố/ Nên cuối đông rồi bàng vẫn cứ biếc xanh”…

Có thể nói, “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong là tập thơ của sự bền bỉ tinh thần: bền bỉ với ký ức, với đất nước, với con người, và với niềm tin rằng thơ – dù lặng lẽ – vẫn có khả năng chở che và an ủi con người trong một thế giới nhiều biến động.

Với tám mươi năm cuộc đời, nhà giáo – nhà thơ Trần Kim Dung đã biến mỗi bước chân thành một vần thơ. Tập sách vì thế không chỉ là một “bản đồ du lịch”, mà là tấm bản đồ tâm linh Việt, trải dài từ Yên Tử – Suối Giải Oan, Đường Lâm đá ong, Mẹ Phi Yến ở Côn Đảo, Bạch Đằng, Móng Cái, Sơn Trà, Hỏa Lò, Long Biên… Ngay cả với những cây bút sung sức, việc vừa đi nhiều vừa viết đều tay đã là điều không dễ; còn với nhà thơ Trần Kim Dung, khi đã bước qua tuổi bát tuần mà vẫn không ngừng lên đường và sáng tác, đó thực sự là một sự bền bỉ đáng trân trọng.

Để cảm nhận trọn vẹn một tập thơ, không gì tốt hơn là người đọc trực tiếp sở hữu “Những dấu chân thơ vẫn ruổi rong và tự mình nhâm nhi, khám phá từng trang viết. Tuy nhiên, trong khuôn khổ bài viết giới thiệu này, tôi xin tạm chọn ra một chùm thơ tiêu biểu, đặt tên là “Dấu chân thơ trên những miền lịch sử”.

Chùm thơ gồm những bài sau có thể xem như những tọa độ tâm linh, nơi quá khứ chạm vào hiện tại, và ký ức lặng lẽ neo đậu trong lòng người đọc:

  1. Yên Tử – trục tâm linh của toàn tập, thể hiện rõ tư tưởng thơ như một hình thức hành đạo.
  2. Làng cổ Đường Lâm – bài thơ “đọc” làng cổ như một cơ thể sống của ký ức dân tộc.
  3. Dấu xưa Lạng Sơn – chiều sâu biên giới, lịch sử và ý thức chủ quyền.
  4. Về Côn Đảo – kết nối lịch sử đau thương với ánh sáng nhân văn và niềm tin vào tương lai.
  5. Sài Gòn trong tôi – giàu tính thời sự và nhân văn, tạo đồng cảm rộng rãi với độc giả hôm nay.
  6. Gửi Phú Yên – biểu tượng cho sự hòa hợp vùng miền, biển – rừng – lịch sử – hiện đại.


Từ những “tọa độ tâm linh” ấy, người đọc có thể lần theo từng dấu chân thơ để đi sâu vào thế giới thi ca của Trần Kim Dung – nơi mỗi bước chân không chỉ ghi dấu không gian địa lý, mà còn đánh thức lịch sử, ký ức và chiều sâu nhân văn của đất nước. Thơ ở đây không kể lại chuyến đi, mà lặng lẽ đối thoại với thời gian, với con người và với chính mình; để rồi từ đó, những miền đất tưởng đã quen bỗng trở nên trầm mặc hơn, gần gũi hơn, như được soi chiếu lại bằng ánh sáng của trải nghiệm và chiêm nghiệm.
 

Bài viết liên quan

Xem thêm
Một hành trình từ xứ Nghệ đến biển lớn
Bài viết chào mừng Đại hội lần thứ XIV của Đảng đăng Sông Lam Online
Xem thêm
Từ tuổi Ngọ xứ Việt: bước đi của đạo, tình và yêu
Bài đăng Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số Xuân Bính Ngọ 2026
Xem thêm
Chân trời của một từ Mẹ
Giới thiệu và chia sẻ phần thơ trong tập thơ văn viết về Mẹ, như một bó hoa dâng lên Mẹ.
Xem thêm
Biển gọi người xứ Nghệ
Nghệ An - vùng đất địa linh nhân kiệt, nơi dải đất hình chữ S hun đúc nên một bản lĩnh sơn kỳ, thủy tú hiếm nơi nào có được.
Xem thêm
Về miền đất đã ghi tên Trung đoàn 271 Anh hùng
Một chuyến trở về để lần theo bước chân người lính, thắp lại những ký ức quân – dân gắn bó như cá với nước nơi mảnh đất Hậu Nghĩa – Đức Hòa (nay thuộc Tây Ninh).
Xem thêm
Một chuyến về thăm chiến khu Đ – Dòng sông ký ức không ngủ quên
Chiến khu Đ hôm nay đã bình yên trong sắc xuân mới, nhưng mỗi tấc đất, mỗi thân cây vẫn lưu giữ hơi thở của máu và niềm tin.
Xem thêm
Phú Yên giữa thử thách thiên tai và khát vọng hồi sinh
Giữa những mất mát sau bão lũ, Phú Yên hiện lên không chỉ đau thương mà còn đầy ánh sáng hy vọng. Bài ký – tản văn là lời sẻ chia, tri ân nghĩa tình và niềm tin vào khát vọng hồi sinh của miền đất Đất Phú – Trời Yên.
Xem thêm
Giữ lấy dòng sông – Giữ lấy mạch nguồn của sự sống Việt Nam
Mỗi người Việt đều có một dòng sông trong ký ức của mình.Bài đăng trên Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam.
Xem thêm
Hành trình về nguồn – Dòng chảy của tổ tiên
Bài 3 - Viết sau hành trình “Từ Bến Nhà Rồng đến Ba Đình”
Xem thêm
Trên những nẻo đường tri ân - Ghi chép của Nguyên Hùng
Bài ký thứ 2 của Nguyên Hùng sau hành trình “Từ Bến Nhà Rồng đến Ba Đình”
Xem thêm
“Từ Bến Nhà Rồng đến Ba Đình” – Ghi chép của Nguyên Hùng
Bài ký “Từ Bến Nhà Rồng đến Ba Đình” được viết sau chuyến đi thực tế sáng tác năm 2025 – một hành trình đầy ý nghĩa của Đoàn Văn nghệ sĩ TP. Hồ Chí Minh do Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP. Hồ Chí Minh tổ chức.
Xem thêm
Nhà Lớn Long Sơn – nơi cái sống và cái chết giao hòa
Bài đăng Văn nghệ Công an số 782, ngày 23/10/2023.
Xem thêm
Sau bão giông, còn lại ánh sáng của lòng nhân ái
Khi bão Bualoi và Matmo nối nhau tràn qua miền Trung, miền Bắc, cuốn theo biết bao mái nhà, ruộng đồng… người Việt Nam lại tìm thấy một thứ không bao giờ vỡ nát: tình người.
Xem thêm
Ký ức Minh Đạm – Dấu ấn từ một cây khế
Bài đăng Văn nghệ Công an, số 780, ngày 9/10/2025.
Xem thêm
Vũng Tàu - Dáng hình mới bên biển cả
Từ một thành phố biển với hàng quán chen chúc, Vũng Tàu hôm nay đã khoác lên mình dáng vóc hiện đại, văn minh, xứng tầm “ban công hướng biển” của siêu đô thị TP.HCM.
Xem thêm
Đà Lạt trong sương, trong thơ và trong lòng bạn bè văn chương
Bài đăng Diễn đàn Văn nghệ Việt Nam số tháng 9/2025
Xem thêm
Giấc mộng Kinh đô và khát vọng người viết
Viết, có khi là sự tiếp nối một giấc mộng chưa thành. Mỗi con chữ, là một viên gạch xây lại niềm tin. Mỗi tác phẩm, là một cách thắp sáng một góc lịch sử đã từng bị khuất, tối.
Xem thêm
Một thành phố, muôn tấm lòng
Bài đăng Văn nghệ Công an số ra ngày 24/7/2025
Xem thêm
Ngòi bút thi sĩ giữ lửa nghề báo: Một trăm năm mãi xanh
Bài đăng báo Văn nghệ số ra ngày 21 tháng 6 năm 2025
Xem thêm