Thơ Nguyên Hùng
Nếu Lưu Trọng Lư là người “đặt cái run” cho Thơ mới, thì Hàn Mặc Tử là người làm cho thơ… bùng cháy thành sốt mê.
Giữa nhịp sống hối hả, có những giai điệu ngân vang chạm đến sâu thẳm tâm hồn, đánh thức mạch nguồn tự hào dân tộc. Hai ca khúc 'Hạt phù sa' và 'Tiễn mùa xưa' dù chỉ là những tác phẩm âm nhạc do AI làm ra từ lời thơ Nguyên Hùng, nhưng về cơ bản thể hiện được tình cảm về cội nguồn, về non sông gấm vóc của người làm thơ. Xin giới thiệu và mời các bạn cùng nghe và cảm nhận!
Có những người viết không đi tìm đề tài — họ tự trở thành mạch nguồn của một vùng đất.
Nguyên Ngọc là người đã trao cho Tây Nguyên tiếng nói trong văn chương Việt Nam.
Đời linh ứng – anh hóa người trúng số
Kẻ khôn hơn vua chưa là ván cuối cùng!
“Lục bát 2 câu” là những lát cắt ngắn gọn, trực diện: lúc châm biếm, khi trữ tình, có khi lại tếu táo đời thường. Chỉ hai nhịp ngắn ngủi, nhưng mỗi cặp câu vẫn gắng chứa một nụ cười, một nỗi đau hay một triết lý. Nguyên Hùng đã viết rải rác thành nhiều chùm 10 câu, cố gắng viết bổ sung thêm một số rồi sẽ in một tập thơ dạng này theo các chủ đề Thói đời & Chuyện quan trường, Chuyện thơ & Cơm áo, Tình yêu & Gia đình, Chiêm nghiệm, Những khoảnh khắc…
Tôi trở lại Vũng Tàu trong một ngày nắng biển vẫn còn vương vẹn hương vị mặn mòi của ký ức. Thành phố này với tôi không đơn thuần là một điểm đến, mà là một khúc ruột trong tâm hồn, nơi biển hát lời thương, nơi cát giữ lại dấu chân những người nghệ sĩ, và nơi ký ức trở thành một bản nhạc buồn da diết...
Sáng 30/8/2025, trong không gian ấm áp của căn nhà ngập sắc hoa tím nơi ngoại ô Sài Gòn, một ngày hội đặc biệt của văn chương đã diễn ra: Show “Văn nhân trong miền họa Thanh Hoàng”, đồng thời cũng là dịp chính thức ra mắt Nhóm “Bạn văn & Miền chữ” – thành quả khởi đầu từ tình bạn, ký ức và niềm chung thủy với con chữ.
Video clip dưới đây ghi lại những khoảnh khắc sinh động ấy: tiếng cười, ánh mắt, những khung hình chan chứa tình thân bạn văn và niềm say mê sáng tạo. Đi kèm là chùm thơ “Thơ thẩn Đà Lạt” được viết tại nhiều thời điểm khác nhau của Nguyên Hùng – có bâng khuâng, lãng mạn, có gửi gắm những suy tư thế sự; và bài thơ “Giời thương” thay lời tri ân gửi tới những người bạn văn nghệ đã đồng hành trong một tuần “vỡ cả trời mây” ở phố núi.
May sao cơn bão Wipha
Lạc đường kiệt sức hóa ra khá hiền
Giá mà nó ghé xin tiền
Gặp hơn chục sếp, phát điên rồi tèo
Hai bài thơ - một bài mang tiếng nói công dân mạnh mẽ (Tiếng nghẹn giữa biển), bài kia lan tỏa năng lượng nhân văn và lòng trắc ẩn (Lan tỏa yêu thương). Hai bài – tuy khác chủ đề – lại hòa quyện trong cùng một tinh thần: lắng nghe nỗi đau đồng loại và thức dậy trách nhiệm sống tử tế giữa đời.