Thơ Nguyên Hùng
Từ Hoa Lư mở nước đến Tràng An hôm nay, non sông vẫn mang trong mình dấu ấn của tiền nhân. Một khúc hùng ca và một khoảng lặng – đủ để thấy lịch sử không chỉ ở phía sau, mà vẫn hiện diện trong từng dáng núi, dòng sông
Hè về, nhớ về hai gương mặt thơ quen thuộc của một thế hệ: Hoàng Nhuận Cầm và Lưu Quang Vũ.
Những câu thơ của họ, đi qua năm tháng, vẫn còn nguyên sức lay động, như một cách để ta nhận ra mình đã sống, đã yêu và đã đi qua những gì.
Ba bài thơ nhỏ, ghi lại vài khoảnh khắc rất đời – khi đi qua, khi ở lại, và khi chợt nhận ra mình cũng “bị trời bắt số đào hoa”.
Xin đăng lên Cánh buồm thao thức như một lời tự giới thiệu vậy.
Không phải lúc nào đến biển cũng gặp biển. Có những chuyến đi, vì mải một phía khác của mình, mà điều cần chạm… đã lặng lẽ lùi xa.
Và cũng có khi… biển dâng lên từ phía rất dịu êm.
Sáng 18/4/2026, một cuộc gặp gỡ nhiều cảm xúc với CLB Thơ ca Nam Định trong chương trình “Nam Định vang mãi khúc tình quê”.
Giữa bộn bề, vẫn còn đó một miền quê mang theo trong nhịp phách hát văn hát xẩm, trong giọng nói, trong lòng người Nam Định.
Biển trời khi nắng khi mưa
Tình em với biển vẫn chưa đổi mùa.
Trường Sa, trong bài viết này, không chỉ là một điểm đến ngoài khơi, mà là một điểm tụ của ký ức, của văn chương và của những rung động rất riêng
Thôn – làng có thể đổi tên
Làm sao đổi được một miền gọi nhau.
Hai bài thơ này được viết từ hai câu chuyện khác nhau: một ở ngoài kia, một ở ngay quanh ta. Nhưng khi đặt cạnh nhau, tôi nhận ra chúng có một điểm chung — những cuộc chơi quyền lực và phần còn lại của đời sống. Tôi thử giữ giọng kể nhẹ thôi, nhưng có lẽ dư ba của nó thì không hẳn nhẹ.
Trong hành trình khám phá Việt Nam, cô gái 19 tuổi đến từ London đã gặp tai nạn trên cung đường Hà Giang và không qua khỏi. Trong nỗi đau mất con, gia đình đã quyết định hiến tạng, cứu sống ba bệnh nhân Việt Nam. Câu chuyện buồn nhưng sáng lên một vẻ đẹp nhân văn — nơi sự sống được tiếp nối từ một chia ly.