Thơ Nguyên Hùng
Trong số 81 bài thơ chân dung văn học được khắc họa bằng thơ trong tập KÝ HỌA THƠ (81 chân dung văn học) - NXB Hội Nhà văn, 2024 - tôi tạm chọn 10 chân dung các nhà văn, nhà thơ đồng thời là những người làm báo nổi tiếng – để chia sẻ nhân dịp hướng tới kỷ niệm 100 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 – 21/6/2025).
Những bài thơ nhỏ – như những nhánh mầm yêu – được gieo xuống từ trái tim một người ông biết sống chậm, sống sâu, sống đầy với tuổi già.
Cứ vin một thuở xênh xang múa
Thì thác có ngày chứ chẳng chơi
Tay không bắt giặc, xưa rồi Diễm
Làm tội cháu con dở khóc cười!
Có khi viết ra chỉ để nhắc mình đừng quên vì sao đã “trót” cầm bút.
Có khi là một tiếng cười nhẹ, khi ngẫm về “tiệc văn” đãi chính mình.
Có khi là một khúc “chuông gió” rung lên giữa lặng im, mong gió đừng giận, đừng quay lưng.
Chùm thơ này không cố bay cao – chỉ mong đủ tĩnh để rơi nhẹ vào lòng ai đó đang thao thức.
Cám ơn Mẹ sinh em vào năm ấy
Để hôm nay anh giàu có nhất đời
Em - ngọn gió mỗi sáng mai thức dậy
Anh - cánh buồm say gió hướng trùng khơi...
Bằng giọng thơ tự do, tiết chế cảm xúc mà không hời hợt, Nguyên Hùng đã khéo léo viết nên một bài thơ vừa tinh tế vừa nhân văn. Một khúc hát nhẹ tênh, nhưng có thể làm lòng người dịu lại và mạnh lên sau những vết xước không tên.
Bệnh gì ra ngẩn vào ngơ
Gọi tên ngắm ảnh nhẩm thơ… một người
Đêm không giấu nổi nụ cười
Cánh sao lấp lánh những chồi biếc xanh.
Đôi khi mấy mảnh vỏ tràm
Cũng thành sóng nước, miên man mây trời
Chùm thơ từng được đăng trên báo Văn nghệ Công an, nay xin lưu lại tại đây như một dấu mốc nhỏ trong hành trình cầm bút của tôi – một người viết luôn biết ơn những giá trị thiêng liêng của đất nước, và khao khát gìn giữ vẻ đẹp của tâm hồn Việt trong từng câu thơ.
Tôi vừa có chuyến du lịch đầy ý nghĩa đến Phan Rang - Phan Thiết cùng các bạn đồng môn lớp 15C, Đại học Thủy lợi Hà Nội (khóa 1973-1978). Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, chúng tôi có dịp hội ngộ và cùng nhau trở lại nơi đã gắn bó suốt 15 tháng thực tập tốt nghiệp phục vụ sản xuất (1978-1979).