Thơ Nguyên Hùng
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Ký họa thơ này, hóa ra… tác giả cũng có quyền “đồng sáng tác”. Nhưng phải công nhận, ông Khoa sửa một chữ “Giun” – là làm cả bài thơ… đậm đất hơn hẳn.
Khi cần, dâng rượu tung hoa
Ngọt như mật rót, lời tha thiết tình
Việc xong, chưa cạn chén quỳnh
Quay đi đã hóa… chúng mình người dưng.
Kỷ niệm 25 năm ngày Trịnh Công Sơn rời cõi tạm
Trịnh Công Sơn (1939–2001) – người đã đi qua cõi tạm, nhưng còn ở lại rất lâu trong những câu hát.
Anh lại về đây tưởng niệm một thời
Đã theo em đến nơi nào xa lắm
Thơ mang âm điệu một vùng đất mỏ
Tiếng cuốc than chạm tới mạch ngầm
Trong những ngày đầu xuân, PGS-TS Hồ Thế Hà đã viết đôi dòng cảm nhận về thơ Nguyên Hùng như một lời khai bút tri âm. Xin cảm ơn tác giả, và trân trọng chia sẻ lại bài viết này – như một nhịp cầu lặng lẽ nối giữa thơ và những tấm lòng đồng điệu.
Thơ không thể khiến các quốc gia chấm dứt những cuộc chiến, nhưng có thể khiến con người biết cảm thông, biết đau trước nỗi đau của người khác, và biết rằng… nỗi buồn không có biên giới.
Trong giấc mơ tôi, một chuyến thăm quê
Bé Hoàng Đan lần đầu về quê nội
Hai ngày quốc tế hạnh phúc, hai bài thơ, một nỗi niềm. 2020 – corona biến ngàn tỷ đô-la thành “hàng mã hóa vàng”. 2026 – chiến tranh khiến bản đồ loang như vết thương.