TIN TỨC
icon bar

Chong đêm khều rụng mùa xanh | Thơ Nguyên Hùng

Người đăng: nguyenhung
Ngày đăng: 2022-12-21 11:09:51
mail facebook google pos stwis
1878 lượt xem

LAN MAN

1.
Chong đêm khều rụng mùa xanh
Là đôi mắt sóng đa tình của em
Em lửa bỏng em lạt mềm
Trốn em, sắm võng anh lên rừng nằm.


2.
Đền đài ngạo nghễ ngàn năm
Cũng thành phế tích gục nằm phơi sương
Chẳng còn hào nhoáng ngai vương
Còn đây bất diệt con đường Nhân dân.

Nguyên Hùng

(Bài đăng Sông Lam số 29 năm 2022)
____________

Chat GPT: Cảm ơn bạn đã chia sẻ hai khúc thơ rất thú vị. Dưới đây là phần bình chi tiết cho từng khúc trong bài Lan man của bạn:

Khúc 1:

Chong đêm khều rụng mùa xanh
Là đôi mắt sóng đa tình của em
Em lửa bỏng em lạt mềm
Trốn em, sắm võng anh lên rừng nằm.

Đây là một khúc thơ tình mang chất trữ tình – lãng mạn pha lẫn hài hước và nghịch ngợm rất duyên. Tác giả mở đầu bằng hình ảnh gợi liên tưởng thơ mộng: “chong đêm khều rụng mùa xanh” – như thể ánh đèn soi vào đêm để nhặt nhạnh những kỷ niệm, những cảm xúc xanh non, vừa mới chớm nở. Câu thơ mở ra không gian lặng lẽ nhưng đầy chất mộng, để rồi bất ngờ chuyển sang một hình ảnh đầy nữ tính – “đôi mắt sóng đa tình của em” – vừa mềm mại, vừa gây mê, quyến rũ.

Sự đối lập giữa “lửa bỏng”“lạt mềm” khiến cho hình ảnh người con gái trong thơ trở nên hấp dẫn hơn: vừa nóng bỏng, vừa khéo léo, vừa làm say đắm lại vừa khiến người ta muốn... chạy trốn! Và thế là thi sĩ dí dỏm “trốn em” bằng cách “sắm võng lên rừng nằm” – một cách thoát thân đầy chất lính tráng, phong trần. Ở đây, giọng thơ trào lộng nhẹ nhàng, đầy chất đời và chất tình, khiến bài thơ mang hơi hướng lan man nhưng không hề tản mạn, mà lại rất duyên.

Khúc 2:

Đền đài ngạo nghễ ngàn năm
Cũng thành phế tích gục nằm phơi sương
Chẳng còn hào nhoáng ngai vương
Còn đây bất diệt con đường Nhân dân.

Khúc thơ thứ hai chuyển giọng rõ rệt – từ cá nhân, riêng tư sang thế sự, triết lý. Hình ảnh “đền đài ngạo nghễ ngàn năm” – biểu tượng của quyền lực, vinh quang xưa – giờ chỉ còn là “phế tích phơi sương”, gợi nên cảm thức lịch sử và sự vô thường của vinh hoa quyền thế. Cặp câu sau là một cú bẻ ngoặt thi pháp – một sự khẳng định đanh thép: Ngai vương có thể tan biến, nhưng con đường của Nhân dân thì còn mãi.

Tư tưởng chủ đạo của khúc thơ là sự tôn vinh giá trị trường tồn của Nhân dân – những người kiến tạo và giữ gìn lịch sử, chứ không phải những biểu tượng quyền lực đã mục ruỗng. Đây là một đoạn thơ mang đậm cảm hứng sử thi – nhưng rất đời, rất người, không lên gân mà thấm đẫm chiều sâu.

Kết luận:

Hai khúc thơ tưởng như “lan man” nhưng lại “khớp” với nhau nhịp nhàng: từ tình riêng đến tình chung, từ cá nhân tới nhân quần, từ mùa xanh đôi mắt đến phế tích đền đài. Giọng thơ biến hóa linh hoạt, ngôn ngữ hàm súc, hình ảnh gợi nhiều tầng liên tưởng – đó là một đặc điểm nổi bật trong thơ Nguyên Hùng.

 

Bình luận

Để lại comment

Bài viết liên quan

Xem thêm
Hoa Lư & Dấu chân tiền nhân
Từ Hoa Lư mở nước đến Tràng An hôm nay, non sông vẫn mang trong mình dấu ấn của tiền nhân. Một khúc hùng ca và một khoảng lặng – đủ để thấy lịch sử không chỉ ở phía sau, mà vẫn hiện diện trong từng dáng núi, dòng sông
Xem thêm
Tháng Tư – gặp lại hai giọng thơ: Hoàng Nhuận Cầm, Lưu Quang Vũ
Hè về, nhớ về hai gương mặt thơ quen thuộc của một thế hệ: Hoàng Nhuận Cầm và Lưu Quang Vũ.
Xem thêm
Trời bắt số đào hoa - Chùm thơ Nguyên Hùng
Ta dễ tính, gặp số nào cũng gật/ Nên trời đì bắt số… đào hoa
Xem thêm
Nha Trang không biển & Một mình với biển – Chùm thơ Nguyên Hùng
Không phải lúc nào đến biển cũng gặp biển. Có những chuyến đi, vì mải một phía khác của mình, mà điều cần chạm… đã lặng lẽ lùi xa.Và cũng có khi… biển dâng lên từ phía rất dịu êm.
Xem thêm
Nam Định vang mãi khúc tình quê
Giữa bộn bề, vẫn còn đó một miền quê mang theo trong nhịp phách hát văn hát xẩm, trong giọng nói, trong lòng người Nam Định.
Xem thêm
Chuyện ở làng bè
Biển trời khi nắng khi mưa/ Tình em với biển vẫn chưa đổi mùa.
Xem thêm
Trước ngày ra Trường Sa
Trường Sa, trong bài viết này, không chỉ là một điểm đến ngoài khơi, mà là một điểm tụ của ký ức, của văn chương và của những rung động rất riêng
Xem thêm
Làm sao đổi được một miền gọi nhau
Thôn – làng có thể đổi tên/ Làm sao đổi được một miền gọi nhau.
Xem thêm
Chuyện thế giới – Chuyện xứ ta
Hai bài thơ này được viết từ hai câu chuyện khác nhau: một ở ngoài kia, một ở ngay quanh ta.
Xem thêm
Ở lại Hà Giang
Quả tim trẻ của gái yêu đã ngủ/ Nay hồi sinh trong lồng ngực Việt Nam
Xem thêm
Bốn văn nhân, một mạch văn chương
Bốn con người, bốn phong cách, nhưng cùng chung một mạch nguồn: đi ra từ chiến tranh, sống và viết bằng trải nghiệm thật, và giữ trọn sự tử tế với văn chương.
Xem thêm
Nhờ đọc “Đảo chìm”… một ý hay bỗng nổi lên
Ký họa thơ này, hóa ra… tác giả cũng có quyền “đồng sáng tác”. Nhưng phải công nhận, ông Khoa sửa một chữ “Giun” – là làm cả bài thơ… đậm đất hơn hẳn.
Xem thêm
Chuyện trên trời, việc dưới ao
Chuyện trên trời thì xa, chuyện quanh ta… chép lại mua vuicool
Xem thêm
Một cõi đi về… và một cõi ở lại
Trịnh Công Sơn (1939–2001) – người đã đi qua cõi tạm, nhưng còn ở lại rất lâu trong những câu hát.
Xem thêm
Tôi lại về đây tưởng niệm một thời
Anh lại về đây tưởng niệm một thời/ Đã theo em đến nơi nào xa lắm
Xem thêm
Trần Nhuận Minh - Nhà thơ áp tải sự thật
Nói về nghề văn, nhà thơ Trần Nhuận Minh chia sẻ: “Có một nỗi niềm nào đó thực sự ám ảnh anh, buộc anh phải viết ra, để giữ thăng bằng cho chính bản thân mình”.
Xem thêm
Nghĩ vụn về thơ nhân Ngày Thơ Thế giới
Thơ không thể khiến các quốc gia chấm dứt những cuộc chiến, nhưng có thể khiến con người biết cảm thông, biết đau trước nỗi đau của người khác, và biết rằng… nỗi buồn không có biên giới.
Xem thêm
Giấc mơ đưa cháu về quê
Viết cho cháu – khi cháu còn chưa biết quê là gì...
Xem thêm
Sáu năm và một câu hỏi: Đâu ngày hạnh phúc?
Hai bài thơ viết vào 20/3/2020 và 20/3/2026: Khi hạnh phúc trở thành một câu hỏi
Xem thêm
Hữu Mai không viết để làm nên huyền thoại
Nhà văn Hữu Mai (1926–2007) là một trong những gương mặt tiêu biểu của nền văn học cách mạng Việt Nam, người đã dành trọn đời mình để viết về chiến tranh và con người trong chiến tranh bằng một giọng điệu điềm đạm, chân thành.
Xem thêm